Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Chồng về dọn dẹp nhà cửa, lúc lau chùi bồn cầu thì phát hiện ra 1 sự thật đáng sợ về cuộc hôn nhân 8 năm của mình

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Hôm nay anh rủ bạn đi nhậu giải sầu, người bạn thấy anh uống liền tù tì mấy cốc rượu thì biết rằng anh đang rất buồn sau chuyện ly hôn vừa qua.

Anh bạn vỗ vai anh hỏi:

-Vợ cũ của cậu giờ thế nào rồi??

Anh mỉm cười:

-Sau khi ly hôn, cô ấy đã kết hôn với 1 người nước ngoài, cuộc sống rất hạnh phúc.

-Cô ấy không quay về thăm con lần nào à??

Anh khẽ trả lời 1 tiếng “không” rồi buồn bã uống tiếp.

Anh bạn kia lại tò mò:

-Cô ta không yêu thương con cái mà chỉ lo cho bản thân mình ư?? Cô ta ích kỷ quá.

Anh nghe bạn nói thế thì không trả lời, tiếp tục uống. Khi đã ngà ngà say tất cả những ký ức của anh và vợ cũ lại hiện về.

Vợ anh là 1 cô gái rất tốt, mặc dù trước khi cưới cô ấy cũng khá chơi bời nhưng sau khi có gia đình cô đã làm tròn bổn phận của 1 người mẹ, người vợ, không còn tham gia vào những cuộc vui chơi cùng bạn bè nhiều.

Sau khi vợ sinh đứa con đầu lòng, anh thường xuyên đi sớm về muộn, nói là vì công việc ngày càng bận rộn. Vì vậy, vợ anh lại càng cảm thấy thương chồng vì nghĩ anh vất vả kiếm tiền lo cho gia đình.

Đến khi có đứa con thứ 2, anh lại càng trở nên xa cách với vợ hơn. Có nhiều đêm anh còn đi biền biệt không về nhà. Vợ anh thường khóc lóc nói mong anh sẽ ở bên cạnh gia đình nhiều hơn. Nhưng lần nào anh cũng lấy công việc ra làm cái cớ biện hộ cho mình, và cuối cùng vẫn cứ ngựa quen đường cũ.

Không chỉ thế, mẹ anh lại là 1 người phụ nữ cổ hủ và bảo thủ. Bà luôn giáo dục con dâu theo tư tưởng “đàn bà xó bếp”, còn con trai bà thì mặc sức tự tung tự tác bên ngoài, con dâu có thắc mắc là mẹ chồng liền nói không biết an phận, được voi đòi tiên. Vì vậy, càng ngày anh càng lạnh nhạt với vợ.

Suốt 8 năm chung sống, có thể do tất cả đã vượt quá giới hạn chịu đựng, 1 hôm, vợ lạnh lùng đặt xuống bàn 1 tờ đơn ly hôn:

-Chúng ta ly dị đi. Tôi đã ký đơn rồi.

Anh sửng sốt hét lên với vợ:

-Cô điên à?? Đang yên đang lành lại đòi ly hôn.

Vợ anh cười nhạt:

-8 năm qua anh đã làm gì được cho tôi và cái gia đình này??

Anh nóng mặt:

-Ngày nào tôi cũng đi làm quần quật kiếm tiền về nuôi cả gia đình còn không đủ à??

-Anh nghĩ rằng như thế là đủ à?? 1 người đàn ông chỉ cần chồng mang tiền về quẳng vào mặt vợ là hết trách nhiệm 
à??

 



Anh dịu giọng nhưng vẫn rất phẫn nộ:

-Thế cô còn muốn thế nào?? Cô ở nhà muốn làm gì thì làm, không phải lo đến chuyện cơm áo gạo tiền, chỉ có mỗi 
việc chăm con. Mấy ai được sung sướng như cô??

Người vợ đau khổ ngồi xuống ghế:

-Từ ngày lấy anh, anh làm sao biết được những gì tôi đã hi sinh để xây dựng 1 gia đình như hôm nay, anh có thấy 
được nỗi khổ của tôi đâu. Anh không biết các con biết nói từ khi nào, hôm nay nó học môn gì, ốm đau ra sao. Anh không biết vợ anh cả ngày mệt mỏi thế nào nhưng khi anh về đến nhà là có cơm dẻo canh ngọt. Anh cứ nghĩ mọi thứ từ trên trời rơi xuống à??

Anh lập tức cự lại:

-Cô nói tôi không hy sinh cho gia đình?? Tôi không chăm lo cho vợ con?? Thế ai là người đưa tiền cho cô tiêu pha mỗi tháng, tiền học phí của con ai trả?? và trăm khoản khác nữa??

Chồng nói đến đây người vợ liền im lặng, bởi vì cô biết lúc này có nói gì cũng vô ích.

Cuối cùng cô vẫn đệ đơn ly hôn, nhưng không hề đưa ra 1 điều kiện nào, cô không mang theo con cũng không cần tiền của chồng, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi người đàn ông đã không thể mang lại hạnh phúc cho mình.

Ly hôn rồi, anh cũng nhiều lần muốn tìm cho con 1 người mẹ mới nhưng bọn trẻ đều không thích và ngay cả bản thân anh cũng cảm thấy không muốn làm thế.

Bây giờ anh mới quay sang nói với người bạn bên cạnh:

-Đến giờ tôi mới biết bọn trẻ không thể tự mình lớn lên, quả thật để chăm sóc chúng vô cùng vất vả.

Rồi anh bắt đầu khóc to dần:

-Và tôi cũng biết nhà vệ sinh cần được lau chùi sạch sẽ mỗi ngày.

Hóa ra, 1 lần dọn dẹp nhà vệ sinh bốc mùi hôi nồng nặc, anh bỗng dưng ngồi sụp xuống cạnh bồn cầu rồi bật khóc. Anh hối hận vì suốt 8 năm trời chưa 1 lần giúp vợ làm việc đó. Dù là việc nhỏ việc to đều 1 tay vợ anh chăm lo, ngay cả những đứa con mình, anh cũng không hề quan tâm, cứ nghĩ chỉ cần đưa tiền là chúng sẽ tự biết lớn lên.
Anh rưng rưng nước mắt nhìn người bạn:

-Thì ra người vợ vô cùng quan trọng đối với đàn ông. Chúng ta đã không biết trân trọng điều đó.

Người bạn vỗ vai anh rồi thở dài:

-Có rất ít người đàn ông biết cách yêu phụ nữ. Có những người cưới vợ rồi lại xem vợ mình như người giúp việc, hoặc tệ hơn là 1 công cụ sinh sản. Đến khi người vợ không còn bên cạnh thì mới bắt đầu biết hối hận.
Anh ngước lên nhìn bạn gật đầu và tự lẩm bẩm rằng:

Cánh đàn ông chúng ta vẫn luôn tệ như thế sao??!!

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp