Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Con dâu ở cữ bị mẹ chồng bỏ mặc để đi nhảy đầm, và cái kết đắng khi bà ốm nặng năn nỉ cô chăm sóc thì...

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Ngay từ lần đầu tiên Trang về ra mắt gia đình Thành, mẹ anh đã không chấp nhận cô làm con dâu vì bà chê nhà Trang ở vùng sâu vùng xa không xứng với đứa con trai cao to giỏi giang có điều kiện của bà.

Thế nhưng, sau đó vì sự cương quyết của Thành, bố mẹ anh cũng đành cúi đầu chấp nhận đám cưới của Thành và Trang. Cứ nghĩ kết hôn rồi sẽ thành người 1 nhà thì mẹ chồng không còn ghét bỏ mình nữa, nhưng Trang đã nhầm, sau khi cưới, mẹ chồng cô cả ngày chăm chăm gây khó dễ cho con dâu khiến cô vô cùng mệt mỏi.

Hồi mới cưới xong, gia đình Trang ở quê có lên thăm con gái 1, 2 lần và ngủ lại qua đêm vì nhà xa. Nhưng mỗi khi thấy thông gia đến mẹ chồng lại mặt nặng mày nhẹ và tỏ thái độ khinh ghét, đến bữa cơm Trang còn không dám mua thức ăn cho bố mẹ.

Vì vậy, càng ngày bố mẹ Trang sợ thông gia không dám lên nữa, nếu có nhớ con gái phải lên thăm thì sẽ ở nhà nghỉ chứ không vào nhà mẹ chồng cô.

1 thời gian sau, Trang có thai, tưởng được mẹ chồng nhẹ tay đối đãi, nhưng nào ngờ “ghét nhau ghét cả tông chi họ hàng” là có thật, mặc dù đứa con trong bụng Trang là cháu nội bà, nhưng bà vẫn dửng dưng không quan tâm.

 



Đến ngày sinh con, vì phải mổ nên sức khỏe của cả mẹ và con Trang không được tốt, Trang cứ cựa người là lại đau khắp mình mẩy vậy nên muốn nhờ mẹ chồng chăm sóc. Thế nhưng, bà đáp gọn lỏn:

- Trước kia tôi cũng đẻ mà có cần ai chăm đâu. Phụ nữ trên đời này có ai không đẻ, mà làm gì có ai kêu ca như cô, chỉ khéo giả vờ là nhanh.

Trang ấm ức nói với mẹ chồng:

- Vậy có thể cho mẹ con lên chăm con 1 thời gian được không?

Mẹ chồng vội vàng xua tay:

- Nhà này không có chỗ chứa thêm người nữa đâu, với lại tôi không quen ở cùng nhà với người lạ.

Bực mình nhưng không dám nói gì, tối hôm đó Trang đành phàn nàn với chồng không ngờ anh ta nói:

- Em chịu đựng 1 tý đi, chỉ có 1 tháng thôi mà, chớp mắt cái là hết có gì mà cứ phải kêu ca.

- Thế anh chăm em đi.

- Anh không biết chăm bà đẻ.

Câu nói đó của chồng khiến Trang đã buồn càng buồn hơn, lúc đó cô như không biết phải nương tựa vào ai khi chính chồng mình cũng trở nên lạnh nhạt xa lạ.

Suốt những tháng ở cữ, Trang không thể trông mong vào ai được nữa, đành phải tự mình làm tất cả mọi việc khiến cô đau đớn vô cùng về cả tinh thần lẫn thể xác. May mắn thay cuối cùng Trang cũng vượt qua thời gian khó khăn 1 cách an toàn.

Trong khi mẹ chồng cô suốt ngày hết đi tập văn nghệ xóm, khiêu vũ lại đi họp phường, còn Thành thì về đến nhà là ôm chặt cái điện thoại, Trang vừa chăm con vừa dọn dẹp nấu nướng hầu hạ cả nhà chồng. Nhiều lúc cô uất hận chỉ muốn bỏ đi nhưng nghĩ đến đứa con vừa chào đời cô lại như được tiếp thêm sức mạnh.

3 năm sau, 1 lần mẹ chồng đi tập khiêu vũ không may ngã gãy chân, phải nằm trên giường không thể đi lại được. Sau khi đưa mẹ vào viện, Thành nói với vợ:

- Anh với bố đều phải đi làm, em ở nhà chăm sóc mẹ chu đáo nhé.

Trang rướn lông mày đáp:

- Anh nói thế là sao? Em còn phải chăm con, thời gian đâu mà chăm mẹ.

- Con thì gửi đến nhà trẻ, chắc cũng chỉ vài tháng là mẹ đi lại được thôi, em chịu khó 1 thời gian có gì mất mát đâu.

Trang tức giận nhìn chằm chằm vào chồng: 

- Lúc tôi ở cữ anh cũng nói chịu khó 1 tháng, giờ chăm mẹ chồng anh cũng nói chịu khó, còn anh thì ở đâu? Anh yêu quý mẹ anh, anh nói hay như vậy thì tự mình chịu khó chăm sóc bà ấy đi, còn tôi không có nghĩa vụ đó.

Thành bực mình quát lên với vợ:

- Em thật là hẹp hòi, chuyện đã qua lâu rồi sao cứ phải nhắc lại, thù lâu như thế để làm gì, phận làm con thì phải hiếu thảo với bố mẹ, tại sao lại nói không có nghĩa vụ chăm sóc mẹ? có lẽ, trước kia anh đã nhìn lầm về con người em.

Nghe vậy Trang thật sự chỉ thấy buồn nôn:

- Anh thấy tôi bất hiếu? Vậy anh có thấy mẹ anh vô tình với tôi thế nào khi tôi ở cữ không? Năm đó mẹ anh còn khỏe mạnh như vậy không chịu động tay giúp tôi nửa việc, bây giờ nằm liệt giường lại bắt tôi tận hiếu sao? Mẹ con nhà anh thật quá đáng.

Dứt lời cô bỏ đi để mặc chồng ngẩn tò te. Bất đắc dĩ Thành phải xin nghỉ phép để chăm mẹ, nhưng được 2 ngày thì anh quá mệt mỏi không chịu đựng được lại tiếp tục cầu xin năn nỉ vợ đến bệnh viện chăm mẹ.

Thấy chồng như vậy, Trang cũng suy nghĩ rất nhiều vì dù sao cô cũng là con dâu, tuy nhiên nỗi uất ức năm xưa cô không bao giờ có thể quên. Bởi vậy, trong lòng cô luôn phân vân việc chăm sóc mẹ chồng có nên làm hay không?

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp