Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Biết con dâu mang thai đôi là con gái, mẹ chồng chỉ cho ăn cơm trộn ngô suốt 6 tháng để rồi hốt hoảng khi bác sĩ bảo...

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Mang thai 3 th.á.n.g thì mẹ chồng bắt Thủy phải đi siêu âm bằng được xem là con trai hay con gái vì đứa con đầu của chị đã là gái rồi. Để rồi lúc nhận tin từ bác sĩ cô buồn vô hạn, định nhờ chồng gọi điện về nói dối với mẹ chồng thì ai ngờ vừa mới bước chân ra khỏi phòng khám đã thấy mẹ chồng đứng sẵn đó từ bao giờ. Hóa ra lúc chị đi là bà bắt xe ôm bám theo con dâu luôn:

– Sao con? Bác sĩ nói thế nào?

– Con mang thai đôi mẹ à. Thế à, đông con càng tốt, nhưng trai hay gái?

– Dạ… gái

– Hả? 1 trai 1 gái hay cả 2 đều là gái ?

– Dạ, cả 2 đều là gái mẹ ạ.

– Loại đàn bà không biết đẻ, thế này thì nhà tôi mất giống à. 3 đứa con gái liền tù tì thì mặt mũi đâu mà đi nhận họ nữa.

Mẹ chồng Thủy chán nản bắt xe ôm về luôn, mặc giữa trưa nắng bức con dâu muốn về thế nào thì về. Kể từ sau hôm ấy mẹ chồng giữ chặt tiền mỗi khi chồng Thủy gửi về, việc đi chợ bà cũng dành luôn chứ không để cho cô đi như trước nữa.

Bữa cơm trước đây vốn đã chỉ có bìa đậu phụ, con cá khô nhưng giờ còn kham khổ hơn. Bà chỉ cho con dâu và đứa cháu nội ăn cơm độn ngô với muối vừng. Xót con quá, chị bảo với mẹ:

– Mẹ ơi, con thì ăn thế nào cũng được nhưng cháu nó mới có 3 tuổi còn nhỏ, mẹ mua chút đồ ăn cho cháu ăn với không cháu nó xanh quá.

– Ý là chị chê tôi không quan tâm tới mẹ con chị hả? Nói cho chị biết nhé, con tôi vất vả cực nhọc tận trong rừng sâu mới kiếm được chút tiền gửi về. Mẹ con nhà chị không thể ăn trắng hết mồ hôi công sức của con tôi được. Tôi phải giữ cho con tôi. Còn chị bầu con gái thì ăn thế thôi, ăn nhiều béo phì ra nó tịt lỗ lại rồi con lại chết ngạt trong bụng không ra được đâu.

 



– Mẹ, mẹ đừng nói vậy. Con đâu có ý đó.

Mẹ chồng ghê gớm nên Thủy chẳng thể cãi lại được. Ngoài việc làm đồng thỉnh thoảng ai thuê làm gì Thủy nhận làm hết để kiếm thêm chút tiền mua cho con chút sữa uống. Cô cũng phải cho con gái uống trộm chứ để mẹ chồng biết được thì bà lại mắng cho. Còn bản thân Thủy thì chẳng dám mua gì ăn cả phần vì cô thấy mình vẫn khỏe, phần vì sợ mẹ chồng nói.

Bầu tới th.á.n.g thứ 7 thì có chị hàng xóm nói với Thủy rằng nhìn cô gầy quá sợ con trong bụng lại suy dinh dưỡng. Bầu đôi phải tẩm bổ vào không khổ mẹ khổ con. Thủy chưa kịp nói câu nào thì mẹ chồng đã chen ngang vào:

– Gớm các chị bây giờ s.ư.ớ.ng quá nên cứ vẽ sự. Chúng tôi ngày xưa đến khoai, sắn còn chẳng có mà ăn mà đẻ ra con vẫn khỏe, huống chi giờ thì cơm ngô thừa đầy ra đấy. Cứ cơm vào là chắc dạ con to hết. Tẩm bổ cho lắm vào như con nhà bà Thìn kia kìa, mẹ to thì béo như con lợn mà đẻ non con phải ở lồng kinh. Sướng thân mình lắm vào thì hại con.

Chị hàng xóm cũng ngao ngán lắc đầu ra về. Thủy chỉ biết đi làm, mẹ chồng cho gì ăn nấy, sau cái lần đi siêu âm thai biết giới tính con ấy thì cô cũng không đi khám lần nào nữa vì mẹ chồng bảo không cần thiết.

Suốt 6 th.á.n.g trời ròng rã mẹ chồng chỉ cho Thủy ăn ăn cơm độn ngô. Thi thoảng thêm được mấy con cá khô. Hôm ấy Thủy lên cơn trở dạ vào viện đẻ, mẹ chồng lúc đó cũng không đi ngay với Thủy. Bà bảo con dâu cứ vào viện trước, đẻ xong gọi bà vào vì bà còn bận phơi thóc. Thủy nuốt nước mắt xách làn gọi xe ôm đưa đi đẻ.

Nhưng rồi khi vào viện bác sĩ mới nói 2 cái thai trong bụng gặp nguy hiểm cần mổ gấp vì hơi thở yếu và thai suy dinh dưỡng nặng. Lúc bác sĩ mổ giờ đứa con đầu tiên cho Thủy thấy cô đã lặng người: “Là con trai, nhưng nhịp tim yếu lắm, con cô suy dinh dưỡng nặng thằng bé khó mà qua được. Đứa thứ 2 là con gái, trọng lượng nhỉnh hơn chút và khỏe hơn bé này”.

Thủy chỉ kịp nhờ bác sĩ gọi cho mẹ chồng tới. Cô vừa đau đớn về thể xác lần tinh thần nên đã thiếp đi. Để rồi lúc tỉnh dậy, nhìn thấy 2 đứa con bên cạnh còn mẹ chồng đang ngân ngấn nước mắt:

– Thằng bé qua đời rồi con ơi, con ấp nó một chút đi.

– Mẹ… mẹ nói cái gì? Con con… chết rồi ư?

Thủy gào khóc giữa bệnh viện. Chỉ vì mẹ chồng quá cay nghiệt, thích cháu trai hơn cháu gái nên đã chỉ cho con dâu bầu bí ăn cơm độn ngô dẫn đến 2 đứa trẻ suy dinh dưỡng nặng trong bụng mẹ. Giờ thì bà đã có cháu đích tôn rồi, nhưng ngày cháu sinh ra thì chính tay bà đã phải làm cái việc ghê rợn là ôm thi thể cháu đặt vào quan tài lạnh lẽo. Giá bà đừng có suy nghĩ cổ hủ thì đứa cháu bà đâu phải lìa đời sớm như vậy.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp