Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Vợ mất nhưng đêm nào cũng nghe tiếng em cười nói, 1 lần lén rình trước cửa phòng xem thì thất kinh khi thấy...

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Anh và chị cưới nhau đến nay cũng được 5 năm, quãng thời gian đó anh đi làm nhiều hơn là ở nhà. Anh nói việc gia đình và con cái là của đàn bà, việc của anh là kiếm tiền nên anh giao phó hết mọi thứ cho chị.

Hồi con trai anh còn bé, anh đi làm nhiều tới mức ngày về bế con, con hét toáng lên vì thấy lạ. Khi đó chị lại xót xa: “Anh cứ tham công tiếc việc như vậy thì làm sao gần gũi với con được, đến bao giờ gia đình mình mới có thể đông đủ ăn cơm cùng nhau mỗi ngày đây??”. Nghe chị nói vậy, anh lại bảo: ‘Em lắm chuyện quá, anh đi làm chứ có đi chơi đâu mà em cứ nói thế”.

Chị bật khóc hét lên: “Tiền kiếm biết bao nhiêu đủ, cái em và con cần không phải là tiền mà là 1 người chồng người bố ở nhà, em thèm sự chở che anh hiểu chứ”. Anh hiểu lắm chứ, nhưng vì tương lai của cả gia đình nên anh phải cố. Thời gian sau anh xin chuyển về gần nhà, nhưng anh vẫn đi sớm về muộn.

Mọi công việc trong nhà anh đã quen ỉ lại cho vợ rồi nên cứ hễ đi làm về chị lại xắn tay vào giải quyết hết hàng đống việc không tên. Lâu lắm rồi họ không hẹn hò lâu lắm rồi anh chẳng chủ động ôm chị, bỗng dưng chị thấy buồn và lạc lõng cô đơn đến lạ.

Rồi 1 ngày anh có bồ, điều mà chị và đến cả anh cũng không ngờ nổi. Cô ta trẻ đẹp hơn chị l.à.m t.ì.n.h giỏi hơn chị, càng ngày anh càng si mê nhân tình đến quên lối về. Họ qua lại với nhau được 1 năm thì anh thú nhận với vợ. Lúc đó chị bủn rủn đứng chẳng vững nhưng chị không làm ầm lên, cũng chẳng đánh ghen. Chị chỉ hỏi:

- Anh muốn thế nào??

- Mình… ly hôn em nhé, anh xin lỗi.

Chị đưa tay vuốt vuốt ngực vì thấy khó thở, nước mắt chị cứ thế tuôn rơi:

- Cho em 3 th.á.n.g… được không?? Em cần làm 1 số việc, trong 3 th.á.n.g đó anh có thể ngừng liên lạc với bồ và yêu thương con hơn không?? Em muốn gia đình mình được đi ăn, đi thả diều rồi đi du lịch 1 lần. Sau thời gian đó, em sẽ để anh đi.

Nghe chị nói thế anh mừng lắm, anh không nghĩ mọi chuyện lại đơn giản dễ dàng như thế. Anh gật đầu đồng ý ngay. Nhìn ánh mắt vui mừng của chồng mà tim chị như ai xát muối.

3 th.á.n.g đó họ vui vẻ bên nhau, ban đầu hơi miễn cưỡng nhưng dần dần cũng quen vì họ thỏa thuận làm sao để con trai họ thấy vui nhất có thể. Anh không nhận ra rằng vợ mình mỗi ngày 1 hao gầy. Nhiều lúc vợ hiền quá, anh cũng thấy mình là kẻ khốn nạn vô cùng nhưng rồi anh lại đưa tình yêu ra để bào chữa. Kết thúc thời hạn, chị chìa tờ đơn ly hôn đúng như đã hứa, hôm đó anh lưỡng lự mãi không biết có nên kí vào không?? Vì 3 th.á.n.g qua anh nghĩ không phải là tình cảm không thể cứu vãn được, nhưng sau cùng anh đã kí.

 



Chị không trách móc chỉ nhẹ nhàng bảo: “Chúc anh hạnh phúc”. Chị rời quán cà phê, nước mắt rơi lã chã nhưng chẳng dám đưa tay lên để lau vì sợ anh thấy. Ly hôn được 1 th.á.n.g thì chị mất, lúc này anh bàng hoàng mới hay chị bị ung thư lâu rồi.

Anh ôm thi thể vợ gào khóc, con anh cứ ngồi đờ đẫn nhìn mẹ: “Bố ơi, sao bố đi lâu về thế. Mẹ chờ bố mệt quá nên ngủ hả bố”’. Từng câu nói của nó khiến trái tim anh vỡ nát. Anh ôm đứa con tội nghiệp vào lòng tội lỗi dâng tràn không kể xiết. Từ hôm đó anh chuyển về ở với con, anh không còn liên lạc với cô bồ nữa.

Rồi 1 ngày khi đang ngủ anh nghe tiếng vợ cười khúc khích: “Con trai của mẹ, mẹ yêu con, con có thích cái này không??…”. Những tiếng đó cứ vang lên khiến anh giật mình có đôi chút sợ hãi.

1 lần lấy hết can đảm, anh qua phòng con xem thế nào thì không thấy con đâu. Anh tá hỏa đi tìm nhưng đều không có, sau đó anh chạy lên phòng thờ trên tầng thì chết sững khi thấy nó đang ngồi đấy ôm điện thoại của mẹ. Nó đang mải miết xem video mẹ nó quay lại lúc 2 mẹ con chơi với nhau:

- Lát bố về mình sẽ cắt bánh ăn con nhé, hôm nay bố bảo sẽ về sớm.

- Nhưng bố sẽ lại về muộn thôi, bố có nhớ hôm nay là sinh nhật mẹ không?? Mẹ có nói cho bố biết không??

Thằng bé vừa xem vừa mếu máo: “Sắp sinh nhật mẹ nữa rồi, mẹ ơi, con nhớ mẹ quá”. Thằng bé ôm chiếc điện thoại vào lòng, thì ra chị biết chị sẽ chết nên lúc nào chị cũng cố gắng ghi lại khoảng khắc của 2 mẹ con lúc bên nhau. Nước mắt anh chảy không ngừng nổi, anh chạy đến ôm lấy con:

- Bố xin lỗi, bố xin lỗi con trai. Bố có tội với mẹ con con, bố sai rồi.

- Bố ơi… con… con nhớ mẹ quá.

Nó nấc lên khiến trái tim người bố như anh càng nghẹn ngào.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp