Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Báo tin có bầu bạn trai phũ phàng khiến cô gái uất hận, ngờ đâu 10 năm sau...

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Yêu nhau gần 2 năm nhưng Loan và Bình vẫn chưa xác định làm đám cưới vì lúc này 2 người vẫn còn đang đi ở trọ. Loan làm văn phòng cho 1 công ty tư nhân còn Bình là thợ cơ khí. Khi biết 2 người yêu nhau nhiều lần bố mẹ Loan đã bảo con gái chia tay vì Bình không có tương lai. Loan thì xinh xắn như thế, lại công việc đàng hoàng kiểu gì cũng kiếm được người tử tế hơn Bình.

Và rồi đúng lúc Loan định chấm dứt theo lời khuyên của bố mẹ thì cô phát hiện mình có bầu với Bình. Cũng chỉ tại cái đêm đó hai người đã uống say nên Loan không hề biết chuyện lại để lại hậu quả đáng tiếc như vậy.

Tuy nhiên cô vẫn báo cái tin này cho bạn trai xem Bình phản ứng ra sao. Vì có thai rồi nên Loan cũng không muốn chia tay nữa, cả 2 sẽ cùng nhau gây dựng cuộc sống vì tương lai muốn con có đầy đủ bố và mẹ. Cô cũng không bao giờ nghĩ tới chuyện phá bỏ cái thai này. Nhưng ai ngờ…

- Em có thai rồi!! Anh tính sao?? – Loan nhắn cho Bình.

- Anh xin loi, dung doi anh.

Đọc được tin nhắn của Bình gửi mà Loan chết điếng. Chẳng phải ý của anh ta là: “Anh xin lỗi, đừng đợi anh”. Ý của anh chẳng phải là cô tự mà giải quyết đừng có hi vọng gì vào anh ta hay sao?? Không ngờ anh ta lại khốn nạn như thế, chỉ trách là cô đã nhận ra bộ mặt của anh ta quá muộn. Lẽ ra cô nên nghe bố mẹ bỏ anh ta từ đầu.

Loan không muốn bỏ con, cũng không muốn bố mẹ khổ vì mình. Loan tắt luôn điện thoại để không bị Bình làm phiền rồi quyết định bắt ô tô vào Nam chỗ người chị họ ngay ngày hôm sau. Không một ai biết chỗ Loan ở, mãi tới khi sinh con cô mới báo cho bố mẹ. Nhưng cũng nói bố mẹ không được cho Bình biết gì.

Bố mẹ Loan có nói là Bình có về quê tìm nhưng bản thân ông bà cũng không biết con gái ở đâu mà nói. Hôm đó bố Loan còn nổi điên chửi mắng rồi đánh Bình nhưng anh ta không dám cự cãi chỉ đứng yên chịu trận. Loan cười trong nước mắt nghĩ rằng đó chỉ là màn giả tạo của anh ta mà thôi.

Cuộc sống 1 mình nuôi con vất vả cơ cực, mẹ Loan đã muốn đón con cháu về nhưng Loan không muốn. Cô muốn 2 mẹ con xây dựng lại từ đâu, để người đàn ông phụ bạc kia không có cơ hội gặp con. Cứ thế thằng bé lớn lên trong vòng tay mẹ, nhưng nó lại có khuôn mặt giống Bình y đúc nên cô muốn quên anh ta cũng không quên nổi, dù 2 người chưa 1 lần liên lạc.

 



Thời gian cứ thế trôi qua, con trai phải được 10 tuổi Loan mới có dịp cho con ra Bắc thăm ông bà ngoại, dù ông bà đã nhiều lần vào thăm 2 mẹ con. Nhưng thật chẳng thể nào ngờ được trước ngày Loan chuẩn bị ra Bắc thì bất ngờ Loan nhận được tin nhắn từ ngân hàng.

Tài khoản của cô vừa được chuyển vào 2 tỷ. Ai lại chuyển cho cô số tiền lớn như thế chứ?? Cô gọi cho bố mẹ nhưng ông bà nói không chuyển vì ông bà cũng làm gì có số tiền lớn ấy?? Thế này thì chắc chắn là người ta gửi nhầm rồi.

Biết là tiền gửi nhầm người ta sẽ lấy lại được, cô cũng chẳng tham lam tiền không phải của mình. Người gửi nhầm chưa phát hiện ra nhưng Loan thì sắp ra bắc rồi nên quyết định ra ngân hàng báo lại để có thể trả lại thì trả ngay. Và rồi khi ngân hàng đọc tên, số điện thoại người gửi cho mình Loan đã đứng hình. Người đó không ai khác chính là Bình?? Số điện thoại là của anh ấy. Sao anh ta lại biết mà gửi tiền cho cô??

Cô không cần sự bố thí ấy. Cô sẽ gọi điện trả lại:

- Sao anh lại gửi tiền cho tôi. Mẹ con tôi không cần. Ngày đó anh đã không thừa nhận đứa con trong bụng tôi cơ mà.

- Có lẽ em hiểu nhầm rồi, chưa bao giờ anh không thừa nhận con cả.

- Chẳng phải anh đã nhắn tin: “Anh xin lỗi, đừng đợi anh” là gì??

- Em hiểu nhầm rồi. Ý tin nhắn đó của anh là: “Anh xin lỗi, đứng đợi anh”. Anh muốn em đứng đó đợi anh tới đón. Nhưng em hiểu lầm, em tắt máy rồi bỏ trốn anh. Bao năm qua anh tìm em…

- Thế ai cho anh số điện thoại và tài khoản của tôi hả?? 10 năm qua tôi không cần, giờ tôi cũng không cần…

- Là Nhi – bạn em cho đấy. Vì anh sắp chết rồi, trước khi chết anh muốn bù đắp cho con và em. Anh bị ung thư.

Loan điếng người. Lẽ nào lại có thể như thế được sao?? Cô vội vàng ra Bắc sớm hơn dự định và đưa con tới gặp Bình. Anh gầy xanh xao nằm trên chiếc giường. Loan nước mắt ngắn dài giục con trai: “Con chào bố đi con!!”. Hy vọng mọi chuyện sẽ không bị quá muộn.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp