Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

11h trưa thì đã sao, cứ để cho vợ anh ngủ

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Vợ chồng bà Phương sống với nhau mấy chục năm mà chỉ sinh được một anh con trai duy nhất tên Long. 3 năm trước, chồng bà mất sớm vì bệnh tuổi già nên chỉ còn hai mẹ con nương tựa vào nhau. Tuổi đã xế chiều, bà thúc giục con trai nhanh chóng lấy vợ để được chăm bẵm thằng cháu đích tôn.

Ngày Long dẫn người yêu – tên Hoa về ra mắt, thực lòng bà Phương chẳng ưng cô con dâu này chút nào. Hoa là con gái lá ngọc cành vàng được bố mẹ nuông chiều từ bé trong một gia đình giàu có. Thấy cô con dâu tương lai tuy xinh đẹp nhưng chẳng biết động tay làm việc gì khiến bà ngao ngán.

Bữa cơm hôm ấy, từ món chính đến món phụ đều do một tay bà Phương đảm nhiệm hết. Hoa chỉ có mỗi việc việc nhặt với rửa rau mà thôi. Sau bữa ăn, Hoa xung phong vào rửa bát nên bà Phương cũng gật đầu.

Khi bà và con trai đang cười nói vui vẻ ngoài phòng khách thì tiếng bát vỡ vọng ra khiến bà Phương giật bắn người chạy vào phòng bếp.
- Ôi cái tô thủy tinh của tôi.
- Dạ… cháu xin lỗi ạ. Cháu… nhỡ tay…

Bà Phương xót của lắm nhưng vẫn phải cố giữ bình tĩnh:
- Thôi, cháu ra ngoài ăn hoa quả đi, để bác rửa nốt cho.

Sau buổi ấy, bà Phương than vãn với con trai nhiều lắm nhưng ý Long đã quyết phải lấy Hoa cho bằng được thì bà cũng chẳng biết làm thế nào.

Sau đám cưới, bà Phương định bụng sẽ “dạy dỗ” con dâu cẩn thận. Có thế thì bà mới yên tâm giao cái nhà này vào tay cô được. Bà già rồi, không thể cứ việc gì cũng tới tay được.

 



Bà Phương không phải người quá hiền lành cũng chẳng phải ghê gớm. Bà chỉ cần con dâu hiểu chuyện, biết việc một chút là được. Cái gì con chưa biết bà sẵn sàng chỉ bảo nhưng với điều kiện là phải tiếp thu chứ không phải nước đổ lá khoai.

Một lần, bà Phương đi họp tổ dân phố nên có về muộn một chút. Nghĩ hôm nay là ngày nghỉ, có con dâu ở nhà nên bà cũng yên tâm về việc nhà và bữa cơm trưa.

11h bước vào phòng khách, bà Phương tái mặt khi thấy nhà cửa bừa bộn, bát đũa trong phòng bếp bày la liệt, bà thở dài nghĩ:
- Chắc ăn sáng xong lại không biết đường dọn đây mà.

Nhưng hình như có mùi khét ở đâu đó thì phải, vài giây sau bà tá hỏa khi nhìn thấy cái nồi trên bếp đang bốc khói:
- Ai nấu cái nồi gì đây? Suýt nữa thì cháy cả nhà rồi.

Hoa hốt hoảng từ trên tầng chạy xuống, đứng trước mặt mẹ chồng lí nhí:
- Con đang nấu dở rồi chạy đi phơi quần áo nên quên mất ạ. Con xin lỗi mẹ.

Vố dĩ bà Phương định mắng cho con dâu một trận nhưng thấy cái mặt lo sợ của cô nên bà đành hạ giọng:
- Con ở nhà từ sáng đến giờ sao cơm vẫn chưa nấu xong? nhà cửa vẫn bừa bộn vậy?
- Con dậy từ 7h sáng nhưng… con làm chưa quen việc nên… Con sẽ cố gắng ạ.
- Thôi được rồi. Con đi làm việc tiếp đi, nhanh không quá bữa trưa rồi.

Hoa mới về làm dâu nhà bà được gần 1 th.á.n.g mà làm việc gì cũng thấy không vừa ý bà. Cái gì bà cũng phải chỉ tận tay nhưng xem ra cô con dâu này chậm hiểu quá thì phải. Bà cũng chẳng buồn than vãn với con trai làm gì không lại mất công nó nghĩ mẹ nói xấu con dâu.

Một buổi sáng thứ 7, Long xin phép bà Phương đi ra ngoài chơi gôn từ sáng sớm. Con vừa đi thì bà cũng dậy để dọn nhà và chuẩn bị bữa sáng. 8h chưa thấy con dâu dậy, bà định bụng lên gọi nhưng nghĩ hôm nay là ngày nghỉ nên lại thôi, để Hoa ngủ nướng thêm một chút nữa.

Bà Phương hì hục đi chợ sáng rồi về quét dọn, lau hết từ tầng 1 lên tầng 4. Xong xuôi bà vào bếp chuẩn bị sắp xong cả bữa trưa rồi mà vẫn không thấy Hoa xuống nhà. Nhìn đồng hồ đã 11h trưa rồi, Bà Phương tức đỏ cả mặt:
- Làm gì có chuyện con dâu ngủ trương mắt ra còn mẹ chồng lại làm ô sin thế này cơ chứ? Mới về làm dâu mà chẳng biết ý tứ gì cả, đúng là chẳng được cái nước non gì.

Bà Phương tức tối lên phòng vợ chồng con trai gõ cửa hai lần nhưng không thấy động tĩnh gì liền mở cửa bước vào. Định tiến tới vỗ vào người con dâu thì bà hốt hoảng khi thấy mặt Hoa tái dại. Bà lấy sờ tay vào trán cô thì nóng như lửa đốt. Biết con bị sốt, bà chạy vội đi pha viên thuốc hạ sốt.

Thấy cảnh này, bà nhớ lại 30 năm về trước khi bà cũng làm dâu…
- Mẹ ơi, con mệt lắm ạ, người lúc nóng lúc lạnh.
- Ốm thật hay ốm giả để trốn việc thế hả? Vừa tối qua cô còn khỏe mạnh bình thường cơ mà, có dậy ngay không thì bảo. Đàn bà con gái mà lười chảy thây ra.

Vừa nói, mẹ chồng bà Phương vừa kéo chăn ra rồi vực bà Phương dậy cho bằng được. Cả ngày hôm ấy, bà cứ thất thểu vừa làm vừa rớm nước mắt vì tủi thân. Chồng ở xa, lâu lâu mới về vài ngày, còn mẹ chồng thì… Bao nhiêu năm làm dâu, bà Phương chưa ngày nào được thoải mái.

Nghĩ về quá khứ, bà thấy trong thời gian qua đúng là có phần bà đã quá đáng, nóng giận với con dâu. Ở nhà nó được cưng nựng là thế mà về đây lại phải làm bao nhiêu việc thế này. Khổ thân con bé…

Bà đi xuống bếp, vừa đặt nồi cháo thì Long về. Không thấy vợ đâu anh mới hỏi:
- Mẹ ơi, vợ con giờ này vẫn chưa dậy ạ? Để con lên gọi cô ấy làm giúp mẹ chứ ai lại để thế này.
- Vợ anh bị sốt, để yên cho nó ngủ. Anh cứ liệu hồn, suốt ngày đi chơi chả để ý vợ con gì sất.

Những ngày sau đó, bà Phương và Hoa gần gũi, cởi mở hơn rất nhiều. Không khí trong gia đình lúc nào cũng vui vẻ, đầm ấm. Bà Phương ngẫm ra một điều, chỉ cần mọi người trong một gia đình mở lòng ra với nhau, thông cảm cho nhau thì mọi thứ sẽ tốt thôi. Nếu cứ cảnh mẹ chồng ghê gớm, con dâu hỗn láo thì con trai bà mới là người khổ nhất…

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp