Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Cho anh được làm chồng em thêm lần nữa...

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Cường gặp và yêu Vân trong một trường hợp khá trớ trêu. Cường là đồng nghiệp của chú Vân, còn cô mới tốt nghiệp Đại học Tài chính. Hai người chênh nhau tới một con giáp. Ban đầu, xưng nhau là chú - cháu, nhưng sau khi Cường xin việc cho Vân vào một công ty nước ngoài thì hai người thay đổi cách nói chuyện.

Tuy chênh tuổi tác nhưng trông Cường khá phong độ, khuôn mặt đẹp trai, tính cách lại cởi mở. Theo đuổi mãi Vân vẫn chưa dám trả lời dứt khoát với anh. Cường thẳng thắn hỏi cô:

 

- Sao, em vẫn còn lăn tăn chuyện anh đã có một đời vợ à? Anh thề là anh với cô ấy không còn liên quan gì đến nhau nữa.

Sau vài đêm suy nghĩ, Vân đồng ý yêu Cường. Thấy anh chăm lo, chiều chuộng con gái mình như vậy nên bố mẹ cô cũng không phản đối lắm.

Đám cưới của hai người diễn ra sau đó vài th.á.n.g, không lớn nhưng đủ lễ nghi. Hai vợ chồng chuyển về nhà riêng để sống. Vốn dĩ căn nhà này Cường mua từ khi còn ở với vợ cũ. Khi ly hôn, Cường đã bù tiền cho cô ấy mua một căn nhà to hơn như thế. Còn anh giữ lại ngôi nhà này.

Cuộc sống hôn nhân của Cường và Vân ban đầu rất êm đẹp. Nhưng đùng một cái vợ cũ của Cường làm ăn thua lỗ phải bán nhà, con gái cũng bỏ vạ vật để cho anh nuôi. Vân luôn tỏ ra biết điều với bố mẹ, chăm sóc con riêng của chồng chu đáo không khác gì con đẻ. Thấy cách con dâu ứng xử tốt nên bố mẹ chồng rất quý mến cô.

Nhưng sau khi sinh con trai xong, Vân bỗng nhiên thay đổi hẳn. Trước đây cô ấy không bao giờ trách móc chuyện chồng đi nhậu về khuya, còn bây giờ, chỉ cần Cường đi đâu tới 10 giờ đêm chưa về, Vân sẽ gọi điện thúc giục, khóc lóc.

Ban đầu, anh cũng nể vợ nên tranh thủ về sớm. Nhưng đàn ông, đâu thể thiếu bạn bè, nhậu nhẹt, mà mỗi lần ra khỏi nhà, Vân lại hỏi:
- Anh lại đi à, mấy giờ thì về?
- Chưa biết.
- Về quá 10 giờ thì đừng có vào nhà.

Thế là Cường đi càng khuya hơn. Vợ chồng cũng vì thế mà căng thẳng, bức bối. Khi đó, Cường đâu nghĩ mình như vậy là vô tâm, thờ ơ với vợ khi anh vẫn đưa hết lương cho vợ hàng th.á.n.g. Anh cũng rút kinh nghiệm từ cuộc hôn nhân trước nên cũng không dám ho he gái gú gì ở ngoài.

 



Hôm ấy hết sữa, Vân sai chồng ra cửa hàng mua. Tuy vậy anh lại tạt té vào quán uống vài cốc bia với bạn, chén chú chén anh mà quên khuấy mất. Đến tận 9 giờ mới lóc cóc xách sữa về nhà.

Vừa vào tới cửa đã nghe tiếng Vân tru tréo, the thé mắng con riêng của chồng:
- Sao con hư quá vậy, con làm thế em sao thở được.

Rồi tiếng con bé khóc toáng lên. Cường xông vào thấy vợ đang dùng roi vụt vào chân con bé. Cường sững sờ, trước giờ chưa từng thấy vợ mình hung dữ đến thế. Anh lao tới cho vợ một cái tát trời giáng:
- Cô làm gì vậy, sao cô ác thế?
- Anh dám đánh em à, bảo đi mua sữa giờ mới dẫn xác về.

Thấy anh, con bé chạy nhào vào ôm chầm lấy bố. Vợ Cường vẫn nghiến răng:
- Anh dạy lại con đi. Nó mới lấy gối trùm lên mặt em trai rồi ngồi lên, nếu em không phát hiện nhanh thì có phải thằng bé chết ngạt rồi không?
- Có phải con làm thế không?

Con bé nước mắt nước mũi tèm nhem:
- Con chỉ muốn làm em cười thôi.

Nhìn những vết roi vẫn hằn trên chân con gái, Cường bực quá nên ném thẳng cả hộp sữa vào mặt vợ.
- Cô đúng là ác mẫu, cút ra khỏi nhà tôi ngay.

Tưởng dọa cho vợ sợ, ai ngờ Vân ôm con đi thật ngay lúc ấy. Ngay hôm sau, cô gọi điện bảo đã nộp đơn lên tòa.
Mặc dù bố mẹ hết sức khuyên Cường đi xin lỗi rồi đón vợ về nhưng vì sĩ diện, cùng với định kiến “cô ấy độc ác với con mình”, Cường cũng không nhận thấy mình sai ở điểm nào nên cũng gật đầu ly hôn luôn.

Mấy lần hòa giải, hai vợ chồng vẫn nhất quyết không rút đơn. Khi phân chia tài sản, số tài sản chung được Cường chia làm 2 phần, anh nói vì con gái riêng lần trước ly hôn với vợ cũ anh đã chia rồi nên giờ không có phần nữa.
Vân bảo:
- Số tài sản đó cứ chia làm 3 đi, dù gì con bé cũng ở với em từ đó đến giờ. Nó cũng là con của anh, nên được hưởng phần của nó!

Cường ngạc nhiên nhìn vợ, cô ấy thật sự khác với người vợ trước kia, khi phân chia tài sản thì đến cái tivi trong nhà cô ta cũng tính toán. Nhưng Vân lại khác, khuôn mặt của cô khá bình thản và nhẹ nhàng hết sức.

Trước sự cương quyết của vợ, Cường đồng ý chia đều cả tài sản cho cả con gái riêng của anh.
Phiên tòa ly hôn kết thúc. Vân bình thản ngẩng cao đầu bước ra ngoài. Cường vội vã chạy theo cầm tay vợ.
- Vân, anh đã hồ đồ rồi. Anh xin lỗi.

Giờ nước mắt Vân mới nhạt nhòa chảy xuống má.
- Anh không có lỗi gì cả, em đã nóng giận nên sai lầm đánh con bé. Không phải chỉ riêng một chuyện đó mà em thấy suốt cả một thời gian dài anh không quan tâm để ý gì đến vợ con cả. Thế nên em không muốn sống với anh nữa.

Mặc cho Cường cố gắng níu giữ nhưng Vân đã hất tay anh ra và bước đi. Giờ anh mới nhận ra: giá trị của hôn nhân thật không đơn giản, đến tầm tuổi này rồi khi nào anh mới chín chắn lên được. Giờ anh quyết định theo đuổi lại vợ với hy vọng cô ấy tha lỗi, không biết đã muộn chưa?

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp