Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Bữa cơm của người vợ tâm thần

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Sau vụ tai nạn thảm khốc ấy, Hương bị ảnh hưởng về não nên trí nhớ giảm sút nghiêm trọng. Trước đây khi chưa bị tai nạn, Hương từng là Phó giám đốc chi nhánh của một công ty lớn. Cô kiếm tiền rất giỏi, không những vậy Hương còn giúp chồng gây dựng công ty bây giờ.

Nhưng rồi vụ tai nạn đó đã kết thúc tất cả. Hương bị cho nghỉ việc, ở nhà làm nội trợ, nhưng rồi cô ấy cũng chẳng thể làm tròn trách nhiệm của mình. Hương thường xuyên cắm cơm không bật, nấu canh quên bỏ gia vị. Hương còn quên tắm cho con, cứ thế để thằng bé mồ hôi mồ kê nhẽ nhại đi ngủ. Nửa đêm nó khóc lóc vì ngứa Hương lại bị chồng mắng cho.

 

- Cô đúng là một cái máy bị lỗi, tôi sắp thay rồi đấy.

Những lúc như thế Hương chỉ biết im lặng, cô đang cố gắng để nhớ mọi thứ, nhưng vẫn đâu vào đấy. Cả ngõ ai cũng bảo Hương bây giờ như kẻ ngốc, nhìn thật đáng thương.

Hùng từng rất yêu vợ, nhưng rồi sống với nhau, chứng kiến những hành động của cô, anh chán lắm. Nhiều lúc nằm bên người vợ ngốc, anh vắt tay nghĩ “chẳng nhẽ một người đàn ông như mình lại phải sống với một cô vợ điên không ra điên, khùng không ra khùng mãi hay sao?”.

Hùng bắt đầu cặp bồ rồi đi suốt ngày, bỏ mặc người vợ đãng trí và đứa con 5 tuổi. Hương đôi khi chẳng còn nhớ chồng làm gì, đã về hay chưa. Đêm nào Hùng về cũng thấy cô ấy đắp chăn nằm ngủ, con nằm cạnh bên nhưng Hương cuộn hết chăn vào người, há mồm ngáy khò khò.

Hùng nhìn những cảnh ấy mà thấy ngán ngẩm. Càng buồn, Hùng càng lao vào cô bồ cho khỏi buồn lòng.
Dương là một cô gái thông minh, xinh đẹp. Mới 25 tuổi mà đã làm Trưởng phòng một công ty của truyền thông, lương th.á.n.g cao vút, thế mới xứng đáng với người đàn ông phong độ và giàu có như Hùng chứ. 

Nhiều lúc ở bên nhau cả đêm đến sáng Dương thăm dò người tình:
- Sáng rồi, anh không về với chị vợ ngốc của anh đi!
Hùng dúi mặt vào bộ ngực nóng hổi của Dương:
- Có điên mới về. Ở với em ấm hơn!

- Em nghĩ anh nên đưa chị ta vào trại tâm thần trước khi quá muộn!
- Nhưng mà cô ấy vẫn chăm được con.
- Em sẽ thay thế chị ta, sẽ cho anh một cuộc sống đàng hoàng, hạnh phúc.

Dù Hùng không còn yêu vợ nhưng với con Hùng vẫn tận tâm. Thế nên anh vẫn chần chừ với lời đề nghị của Dương. Hôm đó là ngày nghỉ, anh không đến nhà bồ vì bận đón con và đưa nó đi học năng khiếu.

Đang ngồi xem ti vi bỗng nghe tiếng chuông, Hùng chạy ra mở cửa thì thấy Dương đến. Ngớ người ra, anh hỏi:
- Em sang đây làm gì?
- Thì thực hiện lời hứa thay vợ cho anh đó.

Hùng chưa kịp đuổi bồ về thì vợ cũng đi ra.
- Ai đến nhà mình đấy anh?

Nhìn bộ dạng bếp núc của Hương, cô bồ Hùng nhếc mép cười:
- Em là người yêu của anh Hùng. Hôm nay em đến để thông báo với chị một chuyện. Chúng em qua lại hơn năm rồi và không thể xa nhau được. Chị hãy buông tha anh ấy đi.

Môi Hương cứ mấp máy, một lúc sau cô ấy cười rồi nói:
- Em ở lại ăn bữa cơm với vợ chồng chị đã. Ăn xong chị cho hai người đi với nhau luôn.

 



Nghe thế, Dương nháy mắt với Hùng với gương mặt đắc thắng. Hùng im lặng không nói câu nào. Hương hì hục trong bếp hơn tiếng sau bưng ra một mâm cơm chỉ có đ.ĩa rau xào và một cái nồi đất nóng hổi đặt giữa.
Bồ Hùng thấy thế tái mặt hỏi:
- Chị đúng là bị tâm thần nặng hết thuốc chữa rồi.
- Nhà có thịt, nhưng chị muốn nấu món này cho anh Hùng ăn. Trước kia nghèo, anh ấy ngày nào cũng ăn như thế này.

Dương gắp một miếng rồi nhăn mặt:
- Chị nấu không bỏ muối à? Thế này ăn sao được.
- Hai người thử món này đã!

Hương mở nắp chiếc nồi đất ra, khói bốc nghi ngút nhưng bên trong chỉ toàn cây với que. Cô bồ thấy thế tròn mắt.
- Trời ơi, sao anh có thể ở mãi với người tâm thần nặng thế này chứ.
- Xin lỗi, cô nhìn kỹ lại đi.

Hương dùng đũa gạt hết lớp cây ở trên đi, bên trong là hai con cá rô kho vừa lửa màu vàng ruộm.
Hùng bảo:
- Cô đúng là vẽ chuyện, đã dở còn bày đặt!
- Không ạ, em vẫn nấu như ngày xưa em nấu cho anh, lúc chúng ta còn nghèo khó ấy, anh nhớ chưa? Nhưng hồi đó không bao giờ anh chê dở. Cùng một món ăn nhưng giờ lòng người đổi thay thì nó cũng khác thôi anh à.

Rồi Hương quay sang nhân tình của chồng:
- Bảy năm qua chị chung lưng đấu cật với anh ấy, từ ngày còn nghèo khổ. Giờ bị tai nạn là anh bỏ đi theo em. Em có chắc trong cả phần đời của em khi nào em cũng trẻ và xinh đẹp mãi không? Chị đây còn nuôi cả nhà anh, đẻ con cho anh, vun vén đủ kiểu mà vẫn bị thế là em hiểu rồi đó.

Cô bồ tái mặt thì thầm hỏi Hùng.
- Anh có lẫn không? Sao chị ta ăn nói tỉnh táo hơn cả người bình thường thế?

Hùng không ngờ vợ mình vẫn còn tỉnh chứ không ngốc như mình tưởng.
- Anh xin lỗi em!

Sau lần đó, Hùng cắt đứt hẳn với Dương rồi quay về tu tỉnh làm ăn, chăm sóc vợ con chu đáo. Hương cũng tiếp tục trị liệu tâm lý, phục hồi chức năng. Tuy cô không còn được sắc sảo như xưa, nhưng hạnh phúc đã lại mỉm cười với người đàn bà tào khang như cô…

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp