Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Bồ vừa gọi, chồng cuống quýt: Bạn anh ốm, anh phải sang thăm, vợ tỉnh bơ: Anh cứ đi đi đến khi trở về thì...

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Vừa nghe được đầu dây bên kia là giọng cô bồ ẻo lả mời gọi anh đã bỏ mặc vợ con để chạy ra khỏi nhà. Nhưng rồi lúc anh trở về thì nào còn có vợ con ở đó nữa.Trên đời này tồn tại hai loại lỗi lầm. Một loại là có thể chấp nhận tha thứ được, nhưng có một loại mãi mãi không thể nào được tha thứ. Bởi vì anh quá hiểu rõ rằng mình chẳng còn bao giờ có cơ hội trở về với vợ con hay cứu vớt cuộc hôn nhân ấy nữa.

Ngày đó anh đã nghĩ rằng kiểu gì thì kiểu, anh có thể đi bất cứ đâu, làm bất cứ điều gì và tuyệt nhiên tin tưởng rằng vợ con mình sẽ mãi mãi ở nhà chờ mình về. Nhưng rồi anh đã sai rồi. Có những lúc khi trở về, khi mà anh nhận ra lỗi lầm của mình thì cũng chính là lúc anh mất tất cả mọi thứ.

Anh ngoại tình, điều mà chưa khi nào chị dám tin tưởng rằng anh lại ngoại tình. Từ trước đến nay chị quá rõ về anh rồi. Vậy mà, anh nhẫn tâm phản bội mẹ con chị vì lý gì? Anh khiến trái tim chị đau nhói đến vậy là cớ sao?

Chị biết anh ngoại tình từ lâu, phát hiện ra anh phản bội mình nhưng tuyệt nhiên chị không hề nói một lời nào cả. Chị im lặng và chờ đợi rằng anh sẽ nhận ra sai lầm của mình để quay về. Nhưng tất cả đều có giới hạn của nó. Khi mọi chuyện đã đi quá xa, chị chấp nhận buông bỏ người đàn ông của mình.


Hôm đó là hôm cuối cùng chị có mặt ở ngôi nhà ấy. Chị biết bồ anh gọi điện rủ anh đến. Chị đã thầm hi vọng một chút thôi, một chút len lỏi trong chị vẫn mong rằng anh ở lại với mẹ con mình. Nhưng không, anh hấp tấp cầm lấy xe rồi nói với chị vội vã:

- Bạn anh ốm, anh phải sang thăm. – chị vợ tỉnh bơ đứng cạnh đáp lại:

- Anh cứ đi đi.

 



- Em vào nhà ngủ với con đi nhé, anh sẽ về sớm. Nếu như muộn quá thì sáng hôm sau anh từ chỗ bạn đi làm luôn nên đừng đợi anh về nhé.

- Dạ.

Chị cười ra nước mắt thế mà vẫn bình tĩnh đợi anh đi khỏi. Lúc đó rồi chị mới òa khóc cầm lấy bút giấy viết lại cho anh một lá đơn ly hôn. Thật sự giờ phút này chị hiểu rồi, anh đã không còn cần gia đình này nữa. Chịu đựng đến giờ phút này là đã quá sức với chị rồi. Vừa lau nước mắt chị vừa viết đơn ly hôn.

Xong xuôi mọi thứ tự thu sếp đồ đạc của mình và con. Chị ôm con bỏ đi giữa cái đêm mà chồng mình đang nồng nhiệt với người đàn bà khác. Mỗi người đều sẽ đặt cho mình một giới hạn, đến giờ phút này thì anh đã đi quá xa so với giới hạn của chị rồi. Có lẽ đến lúc anh với chị phải rời xa thôi.

Tối hôm sau đó anh mới trở về nhà. Khi trở về đã khá muộn anh nhìn căn nhà tối om thấy vô cùng lạ nghĩ ngợi sao giờ này vợ mình còn chưa về. Về đến nhà, đặt lưng xuống giường anh sốc nặng khi thấy đơn ly hôn kèm chữ kí của vợ. Anh hoàng hốt mở tung từng cánh cửa tủ thấy quần áo vợ và con đã được dọn đi.

Cuống cuồng cầm điện thoại gọi cho vợ nhưng không còn liên lạc được nữa. Giờ này, anh biết tìm vợ con ở đâu. Anh nhận ra hình như mình sai quá rồi thì phải. Tại sao mình lại ngốc nghếch để vợ con mình đi xa đến thế cơ chứ. Anh đã không nhận ra mình có một gia đình đang yên ấm và vô cùng hạnh phúc cho đến lúc nhận ra nó. Giờ thì anh nên làm gì đây khi mà tự tay anh đánh mất hạnh phúc mà mình đang có.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp