Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Chồng lên chức Giám đốc liền âm mưu ĐỔI VỢ. Biết chuyện cô chỉ cười khẩy: ‘Cái chức đó là tôi cho anh đấy, giờ tôi sẽ lấy lại’

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

- Nhà em nghèo lắm, lấy em rồi anh sẽ không được gì đâu.
- Anh yêu em chứ có yêu gia cảnh của em đâu mà sợ.
Ngày Quyên dẫn Tùng về ra mắt gia đình thì thấy bố mẹ cô ở trong 1 căn nhà cấp 4 cũ kỹ, nghe nói đều đã mất sức lao động. Nhưng Tùng vẫn đồng ý cưới vì nghĩ cũng đã đến tuổi. Hơn nữa, với điều kiện của mình cũng không thể yêu cầu cao hơn ở người yêu.
Lấy nhau được 2 năm, Quyên chỉ nói với chồng là cô làm việc online, vừa ở nhà chăm sóc gia đình nhỏ của mình. Biết chồng đi làm mệt mỏi, cô luôn bên cạnh chăm sóc anh từ chuyện cơm nước, quần áo đến mọi thứ có thể để giúp chồng thoải mái nhất.
Cứ tưởng hi sinh tất cả cho chồng con như vậy thì Quyên sẽ được anh tôn trọng, yêu thương. Thế nhưng sự thật thì hoàn toàn ngược lại khi mà Tùng ngày càng chán vợ. Và hơn hết, bên ngoài anh được nhiều cô gái xinh đẹp xin chết mà về nhà nhìn cô vợ quê mùa xấu xí nhìn phát ớn.
Ngày xưa Quyên cũng có gu thời trang ấn tượng nhưng từ ngày ở nhà bận con cái rồi bếp núc cô lại lạc hậu đi trông thấy. Chê vợ nên Tùng cứ viện cớ bận công việc để trốn tránh chuyện “chăn gối”.
Rồi Quyên phát hiện ra chồng mình có bồ bên ngoài. Cay đắng lắm, nhưng Quyên không trực tiếp đánh ghen lồng lộn mà cô vẫn làm lơ với chồng như không biết gì. Rồi thật bất ngờ, hôm đó Tùng có quyết định được thăng chức lên làm Giám đốc chi nhánh. Khỏi phải nói là Tùng mừng như thế nào, nỗ lực phấn đấu mấy năm qua nay đã được đền đáp xứng đáng.
Để ăn mừng, Tùng đãi tiệc hoành tráng ở khách sạn hạng sang. Bữa tiệc này chỉ mời những người làm ăn thân thiết và bạn chơi cùng. Tất nhiên là không thể thiếu cô bồ xinh đẹp, trẻ trung và nóng bỏng của mình bên cạnh. 11 giờ tiệc tàn rồi Tùng với bồ tranh thủ lấy phòng khách sạn, vần vò nhau đến nhàu nhĩ, tơi tả rồi mới bò về nhà.
Thấy chồng áo quần xộc xệch, chân nọ đá chân kia Quyên liền đỡ anh rồi cằn nhằn:
- Sao giờ này mới về, 2 giờ sáng rồi đấy!
Tùng cau có:
- Tôi đi đâu là quyền của tôi.
Quyên dúi chồng ngã xuống ghế:
- Anh say thế nằm tạm ở đây, giờ lên phòng con nó giật mình dậy em không dỗ được. Để em cởi giày cho nào.
Tùng gạt vợ ra:
- Cô dám đối xử với chồng như thế à? Dám để tôi nằm ở ghế à?
- Gớm, vừa mới lên chức cái vênh váo nhỉ.
- Sao cô biết, tôi đã nói gì đâu nhỉ?
- Việc của anh cái gì em chẳng biết! Thôi để em pha nước chanh cho anh uống nhé!
Nào ngờ vừa nói thế thì chồng cô liền hất tay ra rồi tuyên bố:
- Biết thì tốt thôi! Tôi chán cô lắm rồi, ly hôn đi.
Nghe vậy, Quyên choáng váng:
- Anh… anh nói cái gì? Vừa được lên chức anh đã đòi ly hôn?
- Không chung đẳng cấp, không chung quan điểm thì bỏ nhau sớm đi. Tôi chán cái cảnh này lắm.
Quyên bật cười chua chát:
- Em bảo anh chờ em thêm 1 năm nữa thôi. Con lớn rồi, bớt ốm vặt em sẽ đi làm đàng hoàng.
- Cô có đi làm chắc cũng chỉ quét rác, lau nhà rửa bát cho người ta thôi.
- Được thôi, nếu anh muốn thì tôi cũng chiều. Nhưng anh cứ ngủ đi, mai tỉnh rượu rồi tính.
Đêm đó, Quyên ôm gối khóc sướt mướt. Nhưng cô muốn chờ xem rốt cuộc có phải Tùng là người “giàu muốn đổi vợ” hay không. Dù gì cô cũng yêu anh và muốn cho gia đình mình một cơ hội.
Ngày hôm sau, công ty đãi tiệc nhận chức của Tùng, tất nhiên là Quyên vẫn là vợ danh chính ngôn thuận nên Tùng đề nghị:
- Hôm nay mặc đẹp đẹp vào, đến đứng với tôi một lúc cho có lệ, đừng để mất mặt.

 


Quyên vui vẻ:
- Vâng, để em kiếm xem có cái váy nào mới không?
Chờ 30 phút mới thấy Quyên bước ra nhưng khi nhìn vợ mặc bộ váy mà Tùng chết điếng vì trông lỗi mốt và già vô cùng. Nhưng chẳng còn cách nào khác vì trong tủ quần áo của Quyên chỉ toàn váy vóc như thế.
Khi bước vào buổi tiệc thì Tùng thấy có mấy đồng nghiệp nữ xì xào bàn tán:
- Này, vợ sếp Tùng kia á? nhìn chán quá?
Quyên cũng nghe những lời bàn tán đó, cô mong chờ chồng sẽ bênh vực vợ để giữ thể diện. Thế nhưng Tùng ngượng quá nên đuổi khéo.
- Xong rồi, em về đi… anh còn phải đi tiếp mấy ông khách lớn nữa.
- Thì để em đi với anh…
- Nhưng mà… em ăn mặc thế này e không tiện...
Quyên bước đi luôn sau câu nói của chồng. Thấy vợ như vậy Tùng như trút được gánh nặng, đỡ bị mất mặt. Nhưng một lúc sau, đang đứng tán mấy em người mẫu đến dự sự kiện, tất nhiên trong đó không thiếu cô bồ thì Tùng choáng váng khi thấy Quyên ăn mặc lộng lẫy, khoác tay sếp tổng đi vào.
Tùng vội buông tay cô bồ ra, thảng thốt nhìn vợ:
- Quyên... em?
Sếp của Tùng tỏ vẻ khúm núm trước sếp Tổng và Quyên.
- Giới thiệu với mọi người, đây là cô Quyên, tân Chủ tịch tập đoàn của ta.
Nghe đến đó mà Tùng choáng váng thật.
Quyên chào mọi người rồi kéo Tùng ra 1 góc.
- Chồng à? cái chức Giám đốc của anh là tôi cho đó, không bỗng dưng mà anh có đâu. Cứ tưởng lên chức rồi anh sẽ không còn áp lực tiền bạc nữa, đối xử tốt với tôi hơn, ngờ đâu, anh lại muốn đổi vợ thật.
Tùng dụi mắt rồi lắp bắp:
- Cái… gì?
- Ba năm trước dẫn anh về ra mắt tôi chỉ thử anh thôi. Bố mẹ tôi đã mất lâu rồi, còn đây là chú ruột của tôi. Chú không có con nên đã thừa kế lại toàn bộ tập đoàn này cho chị em tôi. Khi tôi đòi cưới, chú đã phản đối và cho tôi vài năm để thử lòng anh. Nhưng không ngờ anh lên chức cái là đá mẹ con tôi luôn. Anh muốn ly hôn à, được thôi, tôi cho anh toại nguyện.
Quyên nói xong hất vạt váy, hiên ngang bước đi. Tùng vội vã chạy theo thì thấy Quyên đã bước lên con xe mui trần phóng vút đi.
Tùng đứng ngẩn tò te, chưa biết “bản án” mà vợ dành cho mình sẽ thảm hại đến mức nào. Thế mới nói đàn ông chớ nên khinh vợ, vì anh có kè kè ở bên cạnh nhưng chắc gì đã hiểu hết về họ…

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp