Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

3 năm ở nước ngoài về thấy vợ điên liền tống vào trại tâm thần. Ngày rước bồ về thì vợ cũng lái SIÊU XE mang 1 tải tiền âm phủ đến góp vui

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

- Sao cả tháng nay chẳng thấy anh gọi về hỏi han vợ con được nửa câu thế hả?
- Ôi giời, anh bận tối mắt tối mũi, có rảnh lúc nào đâu.
- Sắp đêm rồi mà anh vẫn phải làm cơ à?
- Ừ... thì đợt này nhiều hàng nên phải tăng ca, thế nhé, lúc khác anh gọi về cho.
Mai đâu có biết chồng cô vội vội vàng vàng tắt điện thoại là để mây mưa với bồ, lúc anh nói chuyện điện thoại thì cô ta đang trần như nhộng nằm bên cạnh anh.

Mai và Hoàng lấy nhau là do mai mối, họ đều là những người ít học, làm công nhân ở khu công nghiệp ven thành phố. Lúc Mai vừa sinh con được 1 tuổi thì Hoàng nói đi xuất khẩu lao động ở Đài Loan lấy 3 năm, kiếm tiền về mở quán karaoke. Mai không muốn chồng đi, hai vợ chồng ở bên cạnh nhau, rau cháo qua ngày cũng còn hơn nhưng Hoàng thì không muốn thế. Anh chán ghét cái cảnh suốt ngày phải ở nhà nhìn mặt vợ nên mới tìm đủ mọi lý do để ra đi.

Vừa sang Đài Loan làm được nửa năm thì Hoàng lại gặp Yến - một người sang cùng đợt với anh, quê ở Ba Vì. Yến đã từng có một đời chồng, ngoài 30 tuổi, lao động chân tay nhiều nhưng vẫn còn hút mắt lắm. Xa vợ lại bị cơ thể đẫy đà của Yến làm cho mờ mắt, chẳng mất quá nhiều thời gian để hai người dọn về sống chung với nhau ở nơi đất khách quê người như vợ chồng thật.

Dù Hoàng không còn tình cảm với vợ nhưng mẹ anh lại cực kỳ quý cô con dâu này và hơn hết là lại có đứa con chung khiến anh không dám ly hôn. Cặp kè với Yến nhưng Hoàng không hề hứa hẹn về một đám cưới.

Ở nhà, Mai nghe phong phanh những người mới ở bên đó về làm gần chỗ Hoàng nói anh bồ bịch khiến cô cứ bán tín bán nghi, suy nghĩ đến gầy rạc cả người đi. Không có bằng chứng lại không ở bên cạnh kè kè mà quản lý nên mỗi lần gọi điện Mai chỉ dám nói bóng, nói gió nhưng anh cứ chối đây đẩy. Không còn cách nào khác, Mai chỉ biết kiên nhẫn chờ ngày chồng về xem thực hư ra sao và âm thầm vạch ra một kế hoạch để thử lòng Hoàng. Trước khi Hoàng về 6 tháng thì mẹ anh ở nhà bị cảm nặng qua đời, mọi việc trong nhà đều do một tay Mai lo liệu cả.

Như người ta được về đoàn tụ với vợ con thì vui vẻ, hạnh phúc lắm nhưng Hoàng thì khác, mặt anh cứ như người mất sổ gạo vì phải rời xa Yến. Hoàng vừa về đến đầu ngõ thì thấy chị gái vợ chạy ra vừa nói vừa mếu máo:
- Em về rồi đấy à, con Mai nó cứ mong em mãi.
- Vợ em làm sao mà chị phải mếu máo thế kia?
- Nó vất vả, lo nghĩ nhiều quá nên thành ra trầm cảm nặng, giờ lúc nào cũng mơ mơ màng màng như người điên.
- Chị nói sao cơ? Vợ em bị điên?
- Phải, nó bị từ khi mẹ em mất nhưng nhà không ai dám nói, sợ em lo.

Nhìn vợ cứ tự trò chuyện một mình, đầu tóc xõa xượi, ngoài mặt Hoàng tỏ ra thương cảm lắm nhưng trong lòng thì hả hê, sung sướng. Giờ mẹ anh cũng chẳng còn nữa, Hoàng không cần phải sợ ai nên chỉ một tháng sau liền nghĩ cách tống cổ vợ vào trại tâm thần, bất chấp sự phản đối của mọi người.

Đúng ngày 23, Hoàng đến tận nhà Yến cách đó gần 100km để đón cô ta về nhà đoàn tụ ăn Tết. Không những thế, anh còn ngang nhiên làm vài mâm cỗ để chính thức tuyên bố sẽ ly hôn với Mai và lấy Yến làm vợ.

 



Hai người đang váy áo xúng xính, chờ họ hàng tới thì đột nhiên thấy Mai bước xuống từ một chiếc xe ô tô bóng loáng, kéo theo một tải gì đó to lắm. Hoàng trợn tròn mắt lên:
- Sao em lại về được đây?
- Tôi phải về để góp vui với hai người chứ. Tôi quên nói với anh rằng mấy trăm triệu anh gửi về suốt 3 năm qua tôi rút hết ra để mua cái xe này đi cho sướng, tội gì.
- Cái gì? Cô bị điên cơ mà?
- Tôi phải giả vờ thế thì mới biết được bộ mặt thật của anh chứ. Anh nhìn xem tôi mang cái gì đến mừng hai người đây.

Nói rồi Mai trút hết số tiền âm phủ trong tải ra, châm lửa cho cháy nghi ngút rồi tuyên bố trước mặt họ hàng nhà Hoàng:
- Hôm nay tôi đốt vàng mã cho hai người có chết đi thì xuống đấy sẵn mà tiêu nhé. Loại chồng như anh, tôi chẳng tiếc, đơn ly hôn tôi viết sẵn đây rồi. Còn số tiền kia anh đừng hòng đòi lại, mấy năm qua chính tôi là người bỏ bao công sức chăm sóc mẹ anh cơ mà.
- Cô... cô đừng hòng nuốt không được của tôi.
- Anh làm gì được. Thế nhé, chúc hai người ăn tết vui vẻ.

Mai cho con lên xe rồi lái đi mất hút, bỏ mặc lão chồng đểu cáng cứ chạy theo phía sau chửi rủa gì đó. Nghĩ lại Mai mới thấy quyết định của mình sáng suốt. May mà cô lường trước được tình hình nên đã nghĩ ra kế hoạch cả rồi chứ nếu không đợi đến ngày chồng dẫn bồ về nhà còn lấy hết tài sản thì có mà mất trắng.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp