Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Mai mình đi siêu âm đã nhé, em muốn nhìn thấy con một lần cuối!

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

- Ngân này, em chịu khó đợi anh thêm hai, ba năm nữa nhé! Đến lúc đó, chắc hai đứa mình cũng dành đủ tiền để đặt cọc mua một căn chung cư nhỏ, có cưới xin cũng sẽ đỡ vất vả hơn.- Em biết rồi! Em hiểu hoàn cảnh của hai đứa mình mà, nhưng tới lúc đó, em đã 27- 28 tuổi rồi, anh không được chê em già đâu đấy!
- Anh biết rồi, tới lúc em 80 tuổi, anh cũng không đời nào chê em đâu. Yên tâm đi.

Tôi rúc đầu vào trong ngực Long, hình như tôi làm anh nhột nên anh cười khúc khích. Bất ngờ anh nhổm dậy, cởi phăng chiếc áo phông đang mặc trên người, nhìn tôi:
- Tối nay, anh sẽ không tha cho em!

Vừa dứt lời, anh đã đặt lên môi tôi một nụ hôn dài, sau đó đến cổ, rồi đến ngực. Một buổi tối lãng mạn chỉ cần có thế thôi.

Long không phải là người bất tài, chỉ đưa ra những lời hứa suông để người yêu phải chờ đợi. Tôi tin, anh sẽ thực hiện được những gì mà mình đã hứa nên rất yên tâm.

Một thân, một mình lập nghiệp trên thành phố, nhưng anh kiếm được một công việc ngon lành, lương cao hơn nhiều bạn bè cùng trang lứa. Chỉ có điều bố mẹ tôi và bố mẹ Long không có điều kiện để giúp đỡ con. Hơn nữa Long lại còn phải nuôi Trâm, cô em út của anh đang học Đại học.

Yêu nhau được bao năm, tôi đủ hiểu, đủ tin và cũng đủ kiên nhẫn để chờ đợi Long. Đợi kinh thế ổn định, tích góp được chút tiền để mua nhà, cuộc sống hôn nhân của chúng tôi cũng sẽ thoải mái hơn.

Chẳng hiểu sao, dạo gần đây trong người tôi luôn cảm thấy nao nao, khó chịu. Đổ tại thay đổi thời tiết, nên cơ thể mệt mỏi, nên tôi chẳng buồn đi khám mặc cho Long thúc giục, anh còn nói dạo này trông tôi rất xanh xao. Hôm qua, khi đang đưa thìa chè sầu riêng lên đến miệng thì tôi nôn thốc nôn tháo. Sau khi tống hết những thứ trong dạ dày vào nhà vệ sinh, tôi mới ngẩn người ra. Lục điện thoại để xem ngày tháng, tôi giật mình khi phát hiện ra kì kinh gần nhất của tôi cách đây tháng rưỡi.

Tôi vội vàng phi ra hiệu thuốc mua que thử thai sau đó phóng như điên về nhà. Đợi 5 phút trong phòng tắm để xem kết quả từ cái que bé tí kia mà tôi tưởng dài như nửa ngày trời. Lúc que thử thai hiện lên hai vạch, tôi ngẩn ngơ không dám tin vào mắt mình.

Hôm sau, lúc Long đến đón tôi đi chơi, tôi liền bảo:
- Anh này, em chẳng còn tâm trạng nào để đi chơi nữa đâu. Anh ngồi xuống đây đi. Em có chuyện nghiêm túc muốn nói với anh.
- Chuyện gì thì em cứ nói đại đi, vòng vo thế này làm anh sợ đấy!
- Em… em có bầu rồi!
- Em nói cái gì, có bầu á!
- Dạ.

 


-Sao em không cẩn thận gì thế hả?
- Em cũng có muốn vậy đâu? Anh cũng có phần trong chuyện này đó thôi, đã bảo mặc “áo mưa” thì lại bảo không thoải mái.
- Thôi, bây giờ không phải là lúc cãi nhau xem lỗi của ai. Bây giờ em muốn thế nào?
- Mình cưới được không anh?

Long ngồi thừ xuống ghế, anh nói mà không dám nhìn thẳng vào mắt tôi:
- Không phải anh muốn rũ bỏ trách nhiệm nhưng bây giờ anh không thể lo cho mẹ con em đầy đủ được. Anh không đủ dũng khí để làm chồng, làm cha.
- Nói thế là anh muốn em bỏ con phải không?

Long lặng im không nói gì. Tôi tủi thân đến phát khóc, tôi chạy vào trong giường trùm chăn kín mặt khóc ngon lành. Long ngồi cạnh tôi được một lát rồi ra về. Hai hôm sau, anh phải đi công tác đột xuất. Suốt một tuần anh đi vắng, chúng tôi không nói chuyện với nhau.

Hôm Long về, anh mua cho tôi món vịt quay tôi thích. Nhìn tôi ngồi thừ người trên giường, anh khẽ nói:
- Đứa con trong bụng em cũng là con anh. Phải làm thế, anh cũng đau lòng. Nhưng chẳng lẽ sinh con ra rồi để mẹ con em khổ, anh còn đau lòng hơn.

Nghe thấy thế, tôi òa khóc:
- Em không giận anh nữa, mai mình cùng nhau đến bệnh viện nhé!

Long khẽ ôm tôi vào lòng thủ thỉ:
- Anh xin lỗi…
- Anh ơi, ngày mai mình đi siêu âm đã nhé! Em muốn nhìn thấy con một lần.

Hôm sau, hai đứa dẫn nhau đến bệnh viện Phụ sản. Lần đầu tiên nhìn thấy con qua thiết bị siêu âm, chắc hẳn nhiều bà mẹ sẽ thấy rất vui mừng háo hức, nhưng tôi chỉ thấy xót xa. Một lúc nữa thôi, đứa con tội nghiệp của tôi sẽ tôi sẽ phải lìa xa thế giới này…

Chợt bác sĩ nói với chúng tôi:
- Thai nhi được 10 tuần rồi. Có thể nghe tiếng tim thai rồi đấy! Tôi bật lên cho bố mẹ nghe nhé!

Khi nghe những tiếng “thình thịch” liên hồi từ máy Monitor tôi cứ thế chảy nước mắt. Bất chợt tôi quay sang nói với Long:
- Anh à, con mình đang kêu cứu phải ông?

Lúc tôi rời khỏi phòng siêu âm, Long khẽ nói với tôi:
- Mình về thôi em!
- Sao lại về bây giờ, chẳng phải còn…
- Không, anh nghĩ kĩ rồi. Về thôi em, mình sẽ làm đám cưới.

Đó là giây phút hạnh phúc nhất cuộc đời tôi. Chẳng cần đến một màn cầu hôn hoành tráng nhưng tôi thực sự cảm động. Nếu hôm ấy quyết định bỏ con, chắc chắn chúng tôi sẽ hối hận cả đời.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp