Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Mẹ chồng cứ tức lên là ngất xỉu. Con dâu thì thầm: Mẹ diễn không giỏi bằng con đâu

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Mẹ chồng Hiền làm giáo viên tiểu học, cái nghề chỉ nghe đã thấy cao quý và hiền hậu. Ấy vậy mà bà lại sống giả tạo, độc mồm độc miệng và cực thích soi mói, bắt bẻ người khác.

Ngày mới về làm dâu, bà Loan soi Hiền từng tí một, thiếu điều mang kính lúp để “zoom” tận mặt cô mà thôi!

Mỗi lần Hiền nấu ăn, mẹ chồng sẽ đứng kè kè bên cạnh để “dạy bảo”: “Ôi giời ơi, mắm muối nêm thế thì để cho lợn nó ăn à”, “xào nhanh cái tay lên, có việc xào thức ăn mà không nên hồn”, "mẹ đẻ không dạy con nấu ăn à? Con gái con đứa gì mà đoảng thế, nhìn mà ngứa cả mắt"...

Đâu phải Hiền không biết nấu, cô nấu ngon là đằng khác. Nhưng mà có giỏi đến mấy mà gặp phải mẹ chồng cứ đứng chăm chăm bên cạnh “chỉ hướng” thì ai mà chịu được, không run tay làm rơi vỡ đồ là còn may.

Đến bữa ăn, bà Loan cũng soi Hiền triệt để. Bữa cơm hôm ấy có món thịt kho tàu, món mà Hiền cực kỳ yêu thích. Mùa đông se lạnh mà ăn cơm với thịt kho nóng hổi thì còn gì bằng! Thế mà vừa ăn được vài miếng, đang vui vẻ thì mẹ chồng cô tự dưng đặt đũa xuống bàn bảo:

- Hiền này, ăn phải có ý tứ một tí chứ. Đĩa thịt này mẹ đã đếm rồi, tổng cộng có 24 miếng. Nhà mình 4 người, vị chia mỗi người được 6 miếng. Thế mà nãy giờ mẹ thấy con gắp những 7 miếng, mẹ mà không nói chắc con còn định gắp thêm đấy. Ăn thì phải biết nghĩ tới người khác nữa chứ.

- Kìa mẹ, vợ con vừa đi làm, vừa lo chuyện cơm nước mệt mỏi, em ấy ăn thêm thì có sao đâu. Con nhường phần của con cho vợ là được mà – chồng Hiền lên tiếng bênh vực vợ.

- Dạ không ạ, là do lỗi của con. Con xin lỗi mọi người...

Thấy mẹ chồng tức giận, Hiền đành lí nhí nhận lỗi. Trong lòng cô ấm ức lắm, trên bàn có bao nhiêu món ăn thế kia...

Từ hôm đấy, Hiền không dám ăn thoải mái như trước nữa, mỗi lần định gắp gì là cô lại dòm qua xem nét mặt mẹ chồng ra sao.

Tưởng thế là xong, ai ngờ bà Loan còn đi rêu rao khắp làng trên xóm dưới là cô tham ăn, tục uống, ăn hết phần của nhà chồng. Hiền ức quá mà không biết phải làm sao. Không ít lần đi ra ngoài, cô nghe tiếng hàng xóm xì xầm: “Con dâu trời đánh vô duyên nhà bà Loan đấy”...

Hôm nay Hiền có lương thưởng ở công ty. Lâu lắm rồi cô chưa sắm sửa gì cho bản thân cả, gần một năm trời Hiền không có nổi cái áo hay cái váy mới. Thế là Hiền quyết định tự thưởng cho mình. Dặn lòng chỉ mua duy nhất cái váy thế mà lúc ra shop thấy nhiều đồ đẹp quá, Hiền lại mua thêm 2 cái áo sơ mi nữa.
Vừa thấy con dâu xách túi đồ về, mẹ chồng Hiền đã sẵng giọng:

- Đồ gì mà nhiều thế con, túi lớn túi nhỏ ...

- Dạ nay có tiền thưởng ở công ty nên còn mua thêm cái váy, cái áo để mặc. Lâu lắm rồi con chưa sắm sửa gì cho bản thân ạ.

- Gái có chồng rồi thì mua sắm ít thôi, tiền để mà lo cho gia đình. Mẹ không thích cái loại con dâu váy áo lòe loẹt, son phấn suốt ngày đâu, khó chịu lắm, rồi hàng xóm người ta nói ra nói vào. Chỉ có loại đĩ thõa, lăng loàn thì mới hay “ra ngắm vào vuốt” thôi!

“Đĩ thõa”, “lăng loàn” – Ôi sao những từ đấy mà mẹ chồng Hiền cũng có thể thốt ra chứ, mà bà lại còn là một giáo viên nữa! Những lần trước thì Hiền còn nhịn chứ lần này thì đúng là quá đáng.

- Thưa mẹ, con không suốt ngày chưng diện, cả năm nay con mới mua được một cái váy, cái áo mới. Tiền mua cũng là tiền của con. Mẹ không có quyền gì mà xúc phạm con như vậy cả!

 



- Giờ cô còn cãi lại tôi đấy à? Cả năm mới dám mua đồ mới? Ý cô là gia đình tôi bạc đãi, đối xử không ra gì với cô? Cái loại phụ nữ có chồng mà cứ hở ra là váy vóc điệu đà, rồi để mà ra đường quyến rũ trai à! Thằng Đức nhà tôi đúng là vô phúc mới rước cô về cái nhà này...

Hiền tức quá, cô không nói gì mà định xách luôn túi đồ bỏ vào phòng. Thế nhưng bà Loan đứng chặn lối đi, nhất quyết không cho cô đi lên. Bực mình, Hiền mới đẩy nhẹ bà một cái để lách ra, đúng lúc đấy thì chồng cô về.

Vừa nhìn thấy con trai, bà Loan liền rú lên:

- Ôi con ơi, vợ con nó đánh mẹ, nó đẩy mẹ đây này.

Những gì tiếp theo khiến Hiền không tin nổi vào mắt mình, bà Loan lăn luôn ra đất ngất xỉu, nằm đơ thẳng cẳng như khúc gỗ! Đức sợ quá, vội bế mẹ đi bệnh viện, trước khi đi còn lườm cô giận dữ.

Tối hôm ấy, bố chồng và chồng mắng Hiền một trận. Chồng cô bảo hồi trẻ bà có tiền sử bệnh tim thế nên anh cấm cô từ giờ không được hỗn láo.

Hiền ngồi nghe mắng mà tức nghẹn họng. Sự việc hôm nay ra sao chỉ có mình cô và bà mẹ chồng xảo quyệt biết. Cô chỉ đẩy nhẹ bà một cái nhưng vừa nhìn thấy con trai là bà giả vờ ôm ngực rồi lăn đùng ra luôn. Thật không thể tin nổi!

Từ hôm đấy, cứ mỗi lần không vừa ý hay đôi khi chỉ muốn làm khó cô là bà Loan lại lăn đùng ngã ngửa ra sàn, mỗi lần tỉnh dậy là ngân ngấn nước mắt than mình số khổ.

Một, hai lần thì Hiền còn cố nhẫn nhịn chứ đến lần thứ 10 thì Hiền không chịu được nữa! Cô quyết định cho bà mẹ chồng giả tạo một bài học...

Buổi tối hôm ấy, trong lúc bố chồng và chồng xem ti vi thì Hiền và mẹ chồng ở trong bếp chuẩn bị bữa ăn. Như thường lệ, mẹ chồng lại đứng bên cạnh soi mói và hoạch họe cô. Bà nói nhiều, mà câu nào cũng đầy mỉa mai, thế là Hiền không nhịn được quay ra cãi.

Ngay lập tức, bà Loan ôm chầm lấy ngực rên rỉ: “Ôi mình ơi, ôi con ơi, mẹ đau tim quá!”.

Bố chồng và chồng vừa nghe tiếng kêu thì chạy vội vào bếp. Nhìn mẹ chồng như sắp ngất, Hiền cười khẩy, đã đến lúc cô tung chiêu rồi đây.

Hiền cũng ôm lấy ngực, thở dốc, mắt trợn trừng như ăn phải bả. Hiền loạng choạng mấy bước, ngã ra sàn nhà, người co giật mấy cơn rồi lăn ra ngất xỉu.

Chồng Hiền thấy thế sợ toát mồ hôi, anh vội hô hoán hàng xóm sang giúp đưa 2 mẹ con vào viện cấp cứu.
- Bác sĩ ơi, mẹ với vợ tôi sao rồi ạ? – Đức chạy vội ra hỏi bác sĩ.

- Mẹ cậu thì tôi thấy chả có vấn đề gì nhưng mà vợ cậu thì nguy đấy. Cô ấy có dấu hiệu trầm cảm và suy nhược thần kinh nặng, tôi sẽ tiếp tục cho kiểm tra thêm. Cậu đối xử với vợ như thế nào mà cô ấy lại thân tàn ma dại thế...

Nghe bác sĩ nói mà Đức không khỏi sốc. Hóa ra người bị bệnh là vợ anh chứ không phải mẹ! Hóa ra những ấm ức bấy lâu về mẹ mà vợ kể là thật.

Đức bước vào phòng bệnh, anh khẽ vuốt tóc vợ, vừa lúc đấy thì mẹ anh cũng tỉnh dậy.

- Con ơi, vợ con nó...
- Mẹ, lần này mẹ quá đáng rồi!

Nằm nhắm mắt trên giường bệnh mà Hiền không khỏi cười thầm trong bụng. Mẹ chồng cô tưởng chỉ mình bà biết ngất chắc?

Nghe thấy tiếng chồng bước chân ra khỏi phòng, Hiền lúc này mới mở mắt. Quay sang bên cạnh thấy mẹ chồng đang nhắm mắt cau mày, cô khẽ cười rồi thì thầm gọi:

- Dậy đi mẹ, nói về diễn xuất thì mẹ không bằng con đâu...

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp