Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Máu trên vai anh là của em đấy

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Một ánh sao vụt tắt trên bầu trời, hoàng hôn chưa tỉnh giấc, bóng em khuất xa để những vết máu trên vai anh...

*******

Tốt nhất là từ nay chúng ta không nên gặp nhau nữa.

- Anh nói gì thế?

- Chia tay đi.

- Huy.

- Cô đừng gọi tên tôi như thế. Mọi chuyện kết thúc rồi.

- Tại sao?

- Cô nghĩ là tại sao.

- Em không làm gì cả, em thật sự không làm gì cả... anh.

- Thế còn chuyện cô ngủ với thằng bạn tôi cũng không là gì cả đúng không?

- Huy, em… em.

- Cô hiểu rồi chứ. Cuối cùng thì tôi đã yêu một con * Coi như tôi đã nhầm.

- Em... em... Huy à, trời ơi, em phải nói gì đây (bàn tay cô níu chặt lấy cách tay cậu).

- Bỏ ra đi.

Những ngón tay từ từ được gỡ ra khỏi tay áo cậu, cô thờ thẫn gục xuống nền đường, những bước chân vội vã bước lên chiếc mez, lao thẳng đi, bỏ lại một người dưới ngọn đèn đường chói rọi và những hàng nước mắt ướt đẫm mi.

- Cám ơn anh, em đã làm được rồi, em đã làm anh rời xa em được rồi, đi đi Huy, đừng trở lại nữa, thế giới của anh, không thuộc về nơi em. Em xin lỗi.

2 ngày trước:

- Tôi nghe nói bố cô đang bị ung thư gan đúng không?

- Sao bác biết ạ?

- Chuyện đó không phải việc của cô và bây giờ cô đang cần tiền để chữa trị cho ông ấy?

- Vâng.

- Cầm số tiền này và rời xa thằng con trai tôi ra, nó đủ để cô đưa ông ấy sang nước ngoài, sự nghiệp của thằng con trai tôi, nó còn dài lắm, cô hiểu chứ?

- ...

- Sao, ít à?

- Dạ không, đủ rồi, cám ơn bác, con trai của bác sẽ không còn dính líu gì đến cháu nữa (một nụ cười nở trong hai hàng nước mắt).

***

Chi là sinh viên năm 2 Học viện Hàng Không, nhà cô rất nghèo. Cô chỉ cầu mong với những kiến thức của mình sẽ đủ để vực cả gia đình dậy khỏi sự túng thiếu ấy. Thế rồi, gặp được Huy trong một lần tình cờ giao lưu với học viện Quan hệ Quốc Tế, Huy là một cậu quí tử có tiếng, tương lai kế thừa cả một tập đoàn lớn và hai người yêu nhau, vượt qua những rào cản của hoàn cảnh, vượt qua những cái nhìn tù túng của người ngoaà và sự chê bai về Chi, dù là cô rất đẹp nhưng cái nghèo, nó lấp đầy mắt người ta.

Và thế, gia đình Huy biết vẫn cái điệu môn đăng hộ đối mà chia rẽ tình cảm lứa đôi. Vung những đồng tiên bạc bẽo để bắt Chi phải bỏ Huy, vì bố Chi căn răng ôm nhục mà nhận lấy những đồng tiền ấy, nó nhục nhã lắm nhưng thà cứu cha mình từ bỏ tình yêu của bản thân, cô chấp nhận vì Chi là đứa con có hiếu.

Bố Chi được điều trị trong một bệnh viện lớn, dù tiền viện phí đã đủ nhưng phải lo cho cuộc sống của bản thân, cô phải làm tất cả mọi việc và cuộc đời thật trớ trêu, cô đã đi vào cái nghề đó, cái nghề mà trước khi bỏ cô, Huy đã gọi cô như thế một con *.

Nuốt nước, mắt vào trong, nhận lấy đồng tiền bẩn thỉu sau cái thân xác bị hành hạ tả tơi, những giọt mồ hôi nhuốm mùi cơ thể, những vết máu đỏ trên nền ga giường trắng, những bao cao su dai dẳng nỗi đau, đời con gái bị vết đen bám lấy. Một đứa con gái, đã không còn trinh trắng, đứa con gái trở thành * vì cuộc sống quá khó khăn. Có ai đó bảo đừng bao giờ đổ thừa cho hoàn cảnh nhưng đừng bảo rằng, hoàn cảnh không ép buộc con người, phải không?

Mặt Chi đã đủ dày để nghe những lời đàm tiếu, dẫu biết rằng nó chẳng hay ho gì, quen với những ánh mắt nhìn mình xăm xoi, quen với những câu bâng đùa của bọn con trai thèm hàng đói dục Chi, không còn biết đau nữa rồi. Có lẽ vì đã đau nhiều quá.

Và cái tin Chi làm *, nó đến tai Huy, phản ứng đầu tiên của cậu là ngồi im và bật cười, một nụ cười đầy khinh bỉ, nụ cười rẻ mạt dành cho con người rẻ mạt mà cậu nghĩ. Cậu nghĩ rằng Chi cũng là thứ con gái qua đường, chơi xong rồi ném, ném không được thì cho đứa khác cũng chẳng sao. Huy hận Chi, hận cô đã làm tổn thương trái tim lần đầu biết yêu sâu đậm.

Huy đến tìm Chi vào một đêm lạnh, trời không sao, chỉ sáng bằng cái ánh đèn hắt hiu hôm cậu xua đuổi cô khỏi bàn tay ấy. 1h sáng những cái đập cửa nhẹ nhàng, Chi bước ra với chiếc váy trắng và khoác thêm áo sơ mi dài dài, mái toc xoã dài vẫn như ngày ấy, chỉ có điều hao gầy và tiều tuỵ đi nhiều, cô sững sờ khi nhìn thấy cậu, bàn tay run giữ lấy thanh cửa, ánh mắt nhìn nhau không nói lời nào. Huy gạt tay cô ra, đi thẳng vào trong, vẫn cái không gian nồng ấm ấy, cậu ngồi xuống ghế, chỗ mà cậu vẫn hay ngồi đợi cô, đặt chiếc chìa khoá xe lên bàn, nhìn cô chốc lát:

- Anh... anh đến có chuyện gì?

- Tôi tưởng một người trong nghề như cô thì không cần phải hỏi chứ.

 



- Tôi không hiểu.

- 1 đêm bao nhiêu?

- Anh nói cái gì?

- Tôi cần cô 1 đêm đấy.

- Xin lỗi, hôm nay tôi mệt.

- Tưởng cô cần tiền trên hết chứ?

- Tôi không cần anh đến đây để sỉ vả tôi như thế, có gì thì nói thẳng ra.

Huy đứng dậy, đi về phía cửa, kéo tay Chi vào, đóng sầm lấy cánh cửa ấy, siết chặt hai bờ vai cô lại, đẩy cô xuống chiếc giường trắng ấy và...

- Đối với một người như cô, có cần phải nhẹ nhàng không?

Chi chỉ biết mở tròn hai mắt nhìn Huy, đã không còn là người mà cô yêu thắm thiết, không còn là người luôn bảo vệ cho cô. Giờ trước mắt Chi, Huy là người khách, một trong những người khách trong đêm bắt cô phải phục vụ, cậu xé toang chiếc sơ mi mỏng manh trên người cô, gỡ hai sợi dây trên chiếc váy và lột trần tấm thân ấy, cậu nhìn đăm đăm vào cơ thể cô. Còn cô, nhắm chặt mắt lại, toàn thân buông lỏng, để Huy muốn làm gì thì làm.

Cậu hôn cô ấy, hôn từ trên trán xuống và đôi khi, nếm được vị mặt trên đôi mắt đang nhắm chặt kia, những chiếc hôn hờ hững, những nụ hôn không chứa đựng tình yêu. Chợt, chi mở mắt ra:

- Có cần hàng không?

- Sao thế, anh muốn thì tôi phục vụ tận tình.

Huy ghì hai bàn tay Chi xuống giường 1 giọt , 2 giọt và những vết máu lan trên nền giường trắng... Nó đỏ.

4h sáng, Huy tỉnh dậy, tung chăn bước ra khỏi giường với lấy chiếc áo văng trên sàn, rút từ trong bóp, 2 tờ 100USD, quăng vào giường, như vung tiền cho một đứa ăn xin. Chi lẳng lặng làm ngơ cho đến khi nghe thấy tiếng động cơ xe ô tô chạy, cô mở mắt, nắm lấy 2 tờ giấy ấy khóc thầm trong màn đêm còn cô quạnh.

2 tuần sau, người ta rút ống thở oxi từ trong miệng bố cô ra, người ta trùm tấm vải trắng lên người ông ấy, người ta giữ cô lại, người ta mang bố cô đi, khi ông ấy không còn hơi thở. Tiếng kêu gào trong bệnh viện, khóc than cho người cha ra đi quá sớm, hay khóc vì sự cố gắng của mình ko còn ý nghĩa nữa đâu. Chi như hoàn toàn sụp đổ, cô thấy tội cho chính mình, cho cuộc đời nhục nhã bất công cho tình yêu đã không còn nhịp đập, cho cái màng trinh, nó đã rách mất rồi, cho đời con gái, không còn lại gì trong trắng.

- Con bé ấy nó bỏ mày chưa?

- Bố nói cái gì?

- Thì cái con Chi gì ấy, tao đưa tiền cho nó, bảo nó bỏ mày đi, xem ra con này cũng thích tiền nhỉ?

- Bố nói cái gì?

- Thằng này điếc à, đã bảo là tao đưa tiền cho nó để nó bỏ mày.

- Cô ra ngay đi, tôi có chuyện cần nói.

- Chuyện gì nữa, tôi không còn làm nghề ấy nữa đâu, muốn gì thì đi tìm người khác .

- Không phải chuyện ấy.

- Chứ chuyện gì?

- Sao, sao em lại lừa anh?

- Tôi lừa anh chuyện gì, à mà quên, tất cả những việc từ trước đến giờ, anh đều coi như tôi phản bội anh mà phải không?

- Chi, do bố anh đúng không?

- ...

- Do bố anh đúng không, em nói đi?

- Không, do tôi, do tôi muốn vậy.

- Anh xin lỗi mà Chi, anh đã làm tổn thương em rồi, em ra đây đi được không?

- Điều cuối cùng tôi muốn nói với anh là từ lúc đầu, tôi đến với anh, chỉ vì tiền, tôi là đứa con gái vì tiền mà bất chấp tất cả, ngay cả việc làm * đấy .. anh thấy chưa. Vì thế, tránh xa tôi ra, đối với tôi lúc này anh không còn giá trị lợi dụng nữa, tất cả hết rồi, hiểu không? Anh về đi, đừng lảng vảng trước nhà tôi nữa, tôi thật sự không muốn nhìn thấy anh.

- Em nói đủ chưa?

- Đủ rồi.

Tít… tít .. tít … chiếc dt vừa gập vào .. thì cánh cửa nhà Chi cũng đúng lúc mở toang ra, nhìn theo bóng Huy khuất xa, cô chạy theo, chạy thật nhanh và ôm chầm lấy cậu ấy, những lời phũ phàng đó, ko đủ để lừa dối 1 tình yêu.

- 1 lần thôi, lân cuối … đừng quay lại Huy .. đừng nói gì cả.

Những tiếng nấc, những tiếng ho sảng đau lòng, cô vội bỏ Huy ra và quay nhanh mặt đi. Huy vẫn đứng đó, một phút và những bước chân vô tình bắt đầu bước chậm, khoảng cách ấy, càng ngày càng xa. như là, không còn bên nhau vậy
Vê đến nhà, tự nhiên Huy thấy áo mình ướt ướt, cởi áo ra và những vết máu trên bờ vai mình, nó đỏ thẫm, không có vết thương, là là những vết máu. Và nhớ lại lúc Chi ôm cậu, cô ấy ho.

Tiếng cửa nhà đập inh ỏi mà ko có bóng người ra … bàn chân đạp mạnh vào cửa, nó bật tung ra .. chạy đến bên giường, và Chi đã nằm đó ..bên những viên thuốc vung * .. và bàn tay đầm đìa máu từ khoé miệng .. ánh mắt ko còn trong trẻo, khuôn mặt ko còn tươi sáng như ngày nào …Huy gục xuống bên cô :

- Chi à, nhìn anh nào, em làm sao thế này?

- Huy, em mệt quá.

- Em lạnh quá, anh đưa em đến bệnh viện.

- Không kịp nữa đâu, di căn ung thư gan của bố, không kịp nữa rồi, anh ở bên em một lát thôi được không?

- Anh sẽ bên em mãi mãi mà, đừng sợ, anh sẽ đưa em đi.

- Không, anh này, đêm hôm đó...

- Em đừng nói nữa.

- Em .. hôm đó là em tự nguyện .. anh còn yêu em chứ

- Anh .. anh vẫn yêu em từ trước đến giờ mà..

- Chắc chắn chứ?

- Ừ.

- Anh à, cái áo đó, giữ nhé.. vì.. còn máu của em ..

- Chi... em không được bỏ anh, không được Chi à.

Một ánh sao vụt tắt trên bầu trời .. hoàng hôn chưa tỉnh giấc … bóng em khuất xa.. để lại trên vai anh, là những vết mau chưa mờ.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp