Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Chồng chê vợ lười, chăm con vụng, cô trang điểm thật đẹp rồi bảo: Hôm nay tôi dạy anh 1 bài học

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Đi làm về thấy vợ nấu cơm chưa xong, chồng bực bội mắng rồi chê vợ lười chảy thây, làm gì cũng chậm chạp.

Từ lúc lấy nhau, gia đình Trang vẫn không thích Tuấn vì theo lời mẹ và chị gái:

- Nó không có chí tiến thủ, lương ba cọc ba đồng nuôi vợ con sao được.

Trang thì không nghe gia đình, thuyết phục rằng hai vợ chồng sẽ cố gắng dần dần. Tuấn cũng hứa hẹn:

- Sau khi kết hôn, vợ con sẽ là người tay hòm chìa khóa trong gia đình. Mức lương của con tuy không cao nhưng nhà cửa có sẵn rồi nên hai vợ chồng chỉ việc dọn đến ở.

Rồi Tuấn khéo léo sang bên nhà vợ phụ giúp việc bán hàng, năng mua quà cáp các kiểu để lấy lòng mẹ vợ. Mẹ Trang tuy không thích nhưng thấy hai đứa rất quyết tâm nên cũng đành chịu.

Cuộc sống vợ chồng son đúng là Tuấn không khiến Trang chê trách điều gì được. Hai vợ chồng sống riêng ở một căn nhà ngoài phố, anh ân cần quan tâm vợ. Trang lúc nào cũng khen ngợi chồng với mẹ đẻ, rồi hãnh diện:

- Đấy, mẹ thấy sự lựa chọn của con đúng đắn chưa.

Mẹ cô chỉ dặn:

- Cứ sống rồi biết.

Trang chỉ nguýt dài bảo mẹ khéo lo xa. Nhưng quả là người lớn nói cấm có sai. Mọi chuyện đã thay đổi khi Trang mang bầu. Tuấn làm được có 6, 7 triệu một tháng, gánh vác kinh tế chính trong gia đình. Trang vì có chút rắc rối nên sau khi nghỉ sinh cô không nhận được một khoản trợ cấp nào, kinh tế gia đình trở nên bó hẹp.

Gánh nặng tài chính dồn lên vai Tuấn khiến anh hay cáu gắt vô cớ với vợ. Thậm chí, anh chẳng động viên mà cứ trách cô không chịu kiểm tra mọi thứ kỹ càng nên mới xảy ra sai sót về bảo hiểm như thế.

Sinh con được 3 tháng, Trang vẫn ở nhà chăm con và gần như sống phụ thuộc vào mức lương bèo bọt của chồng. Anh dù làm giờ hành chính nên cũng nhàn, nhưng hầu như không chịu giúp đỡ vợ chăm sóc con cái và làm việc nhà.

Hễ đi làm về, anh chỉ ra ôm hôn con tí chút rồi lại đặt vào nôi, nằm vắt chân xem tivi hoặc nghịch điện thoại. Vợ ở dưới bếp lúi húi lo cơm nước, con có tỉnh ngủ khóc ré lên Tuấn cũng chỉ ngồi đó, gọi với vợ lên.

Trang tức quá gắt:

- Anh ngồi chơi thì dỗ con đi, em đang dở tay thái thịt.

 



- Có bữa cơm cũng nấu không xong, sau làm sớm sớm đi, lười quá thể! Tuấn phải bế con thì làu bàu vợ.

Trang bị chồng chê lười ức lắm, nhưng cô vẫn nhịn cho qua.

Hôm rồi chị gái cô tới nhà chơi, thấy em bận bịu việc nhà cửa, người thì mới sinh mà đã gầy rộc đi. Thấy chị hỏi Trang tủi thân rồi bật khóc, chị gái bảo:

- Chắc do dì không kiếm ra tiền nữa nên chú ấy khinh chăng? Cái thằng thế mà tệ thật!

Rồi chị bày cách cho Trang bắt chồng phải làm việc nhà, chia sẻ việc nhà với vợ. Chị xúi cô sẽ sang nhà phụ chị bán hàng đảm bảo lương cao hơn 7 triệu, việc nhà để cho Tuấn lo.

Tối đó, cô không nấu nướng nữa, tắm rửa sạch sẽ, ăn mặc xinh đẹp rồi ngồi xem phim, chờ chồng về. 

Tuấn về nhà, hơi ngạc nhiên vì thấy vợ nay lại rảnh rang quá, còn ăn mặc đẹp đánh cả son môi, anh hỏi:

- Cơm nước gì chưa mà em ngồi đấy? Lại còn ăn diện, định đi đâu à?

- Nay em không nấu, anh thích ăn gì vợ chồng mình ra ngoài ăn.

Thấy Tuấn lầm bầm trong miệng: "Ở nhà ăn bám, tiền thì không có mà đòi tiêu hoang."

Trang chẳng để tâm, nói thẳng vào vấn đề:

- Bấy lâu nay anh đối xử vợ con thế nào đừng tưởng em không biết. Chẳng qua vì đang phải ở nhà chăm con, phụ thuộc tiền nong vào anh nên em biết thân biết phận thế thôi. Em vừa xin được việc mới rồi, lương thấp cũng 1o triệu, hơn hẳn lương anh. Vậy nên từ tuần sau anh ở nhà chăm con, làm việc nhà, việc kinh tế gia đình cứ để hết em lo.

Tuấn giãy nảy lên như đỉa phải vôi:

- Em bị điên à? Đàn ông phải lo việc lớn kiếm tiền trong gia đình. Anh còn công việc cơ quan, việc chăm con là của em.

Trang đoán trước anh sẽ không đồng ý, nên cô tiếp tục:

- Anh đi làm cũng chỉ được 7 triệu, em đi làm còn nhiều hơn thế thì chi bằng anh ở nhà trông con, em sẽ đi kiếm tiền.

Thấy chồng ngẫm nghĩ, Trang tiếp tục tấn công:

- Mỗi tháng em sẽ đưa hết lương cho. Anh ở nhà chăm con rồi làm hết việc nhà giống em đã làm hàng ngày là được. Lịch cụ thể thế nào em đã in hết ra giấy dán trên tường kia rồi nhé. Anh cứ vậy mà làm. À anh nhớ mấy cái chú ý nhé, đồ của con không được giặt máy phải giặt riêng bằng tay. Bế con ra tắm nắng giờ nào, nước tắm pha thế nào anh nhớ đọc kỹ nhé.

Tuấn cắt lời vợ rồi lắc đầu nguây nguẩy:

- Thôi thôi em đừng nói nữa. Anh không chăm con đâu.

Trang nhếch mép:

- Đấy, anh thấy chưa? Anh mới chỉ nghe em mô tả công việc chưa đầy đủ thôi đấy. Thế tới lúc làm anh còn ám ảnh tới đâu. Đừng tưởng đi làm được làm triệu bạc mà oai. Không vướng bận con cái và việc nhà cửa, em cũng có thể kiếm được hơn anh đấy.

Tuấn im lặng và không nói gì. Sau hôm đó, anh chủ động giúp đỡ vợ việc nhà, có sáng còn dậy trước làm đồ ăn sáng cho vợ rồi mới đi làm. Trang nhận ra, phụ nữ có thể không kiếm được tiền, nhưng vẫn phải cho đàn ông thấy khả năng kiếm tiền của mình để họ không khinh thường. Sau đợt đó Trang cũng không thấy chồng chê mình lười chảy thây nữa.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp