"Tim thai yếu lắm, chỉ cứu được mẹ hoặc con, anh chọn ai?"

Ngày mới cưới chị về, anh yêu thương và chiều chuộng vợ lắm mà cũng phải vì dù gì họ cũng từng yêu nhau 5 năm rồi mới cưới cơ mà. Mỗi lần đi làm xa anh đều dặn dò mẹ:

– Vợ con nhiều cái còn thiếu sót nhưng được cái cô ấy ngoan dễ bảo, có gì mẹ chỉ dạy cô ấy giúp con nhé. Nhưng mẹ đừng mắng hay quát tháo nhé, nếu cô ấy làm gì sai bực quá mẹ cứ gọi cho con, con nói với vợ cho.

– Gớm anh cứ đi đi, tôi chẳng làm gì vợ anh đâu.

Chị hiền lại biết quan tâm nên được lòng bố mẹ chồng lắm. Ở với con dâu được nửa năm thì bố mẹ anh quyết định về quê sống, hôm về bà nắm tay chị rồi nói:

– Bố mẹ yên tâm về con lắm, nhà này thật có phúc khi có được cô con dâu đức hạnh thế này.

Chị mỉm cười bịn rịn giữ ông bà ở lại nhưng họ quyết định về quê an hưởng tuổi già. Từ đó 2 vợ chồng anh chị sống với nhau, 2 năm đầu họ sống với nhau rất vui vẻ hạnh phúc. Duy chỉ có điều anh chị thả mãi mà vẫn chưa có con nên nhiều lúc chị buồn lòng lắm.

Thấy bạn bè ai cũng 1, 2 đứa con cả thú thật anh cũng sốt ruột vô cùng. Nhưng khi đó anh chẳng dám nói ra vì sợ vợ suy nghĩ, anh và chị đi khám thì bác sĩ nói tử cung của chị hơi mỏng nên khó đậu thai. Cả đoạn đường về chị mím chặt môi khóc, anh chỉ biết nói mới lời an ủi nhưng thâm tâm anh cũng buồn chẳng kém.

Cuộc sống 2 vợ chồng tuy không có con nhưng ít ra 2 năm đầu còn yên ấm. Ngày ngày anh vẫn về sớm phụ vợ cơm nước, tối đến cũng nhau đi bộ thể dục, anh bảo vợ phải lạc quan lên thì mới không ảnh hưởng tâm lí. Nhiều khi nhìn chồng chị cảm thấy mình may mắn và biết ơn anh vô cùng.

Nhưng rồi đến năm thứ 3 khi anh được đề bạt lên vị trí phó phòng, lúc này anh bận rộn hơn. Lịch tiếp khách cũng trở nên dày đặc, nhiều hôm nhìn mâm cơm nguội lạnh chị chỉ biết thở dài. Chị làm bạn với chiếc ti vi ngày này qua ngày khác, đôi lúc ngồi trước gương hoặc tắt điện nhìn ra ban công chị thấy mình cô đơn, cô độc đến lạ lùng.

Nhiều lúc anh về rồi lăn ra ngủ chẳng nhìn chị lấy 1 lần, có hôm chị nhắc khéo:

– Anh ơi đến kì rụng trứng rồi, hôm nay anh đừng uống rượu nhé. Anh về sớm chút được không?

Thì anh lạnh lùng:

– Ôi mấy năm rồi chả dính giờ làm thêm cũng ích gì đâu, tối em ăn rồi ngủ trước đi nhé. Anh đi đá bóng với hội bạn về muộn đấy.

Anh đi rồi chị đứng trơ ra đó bủn rủn sững sờ, nước mắt chị ứa ra vì tủi thân quá đỗi. Chị cảm nhận được anh dần thay đổi nhưng không hề hay biết rằng anh đã ngoại tình. Mãi khi đọc được tin nhắn của anh với cô ta chị mới bủn rủn nhận ra điều đó, nhưng chị không làm ầm ĩ cũng chẳng đánh ghen.

 



Chị âm thầm viết đơn bảo anh kí vào, nhưng sau mấy hôm suy nghĩ anh đã không kí và hứa sẽ sửa đổi. Đúng là anh có về sớm hơn thật, cũng quan tâm chị hơn nhưng sau lưng vẫn lén lút qua lại với nhân tình. Còn chị dù chồng có thay đổi thế nào thì nỗi đau kia vẫn còn đó. Phụ nữ là vậy, họ có thể tha thứ khi vẫn còn yêu nhưng quên nỗi đau đó thì chẳng thể nào. Nhiều đêm nằm nghe anh ngáy ngủ ngon lành bên cạnh mà chị ứa nước mắt. Chị run rẩy khi nghĩ đến người đàn ông mình yêu đã chung chạ với con đàn bà khác cả tỷ lần.

Nhưng vì yêu nên chị vẫn cố nhịn, chị không đủ can đảm để ra đi lúc này, hơn nữa lúc đó bố chồng chị đang ốm nặng. Rồi 1 hôm thấy đau bụng chị đi khám thì bác sĩ nói chị đã có thai, chị vui mừng đến mức bật khóc. Thú thật khi nghe tin đó anh cũng rất vui mừng chỉ có cô bồ là điên tiết lên mà thôi.

Chị nâng niu đứa bé từng tý, với chị con là tất cả. Mỗi ngày chị đều dành thời gian để tìm hiểu về việc làm mẹ. Anh cũng quan tâm vợ hơn nhưng vì chị bầu bí nên anh càng hay tìm đến cô bồ để được thỏa mãn nhu cầu. Nhiều lúc cô ta cứ ép anh cưới, anh cứ cười cười rồi bảo:

– Chưa phải lúc.

Thú thật nếu không có đứa con đó có khi anh cũng li dị vợ thật dù anh biết chị rất tốt nhưng 5 năm rồi và anh đang khao khát có 1 đứa con. Giờ thì khác anh đang háo hức chờ ngày con yêu chào đời. Anh yêu con rất nhiều cứ nghĩ đến nó là anh lại thấy có tinh thần làm mọi việc. Đứa bé ngày 1 lớn lên, chị thể trạng không được tốt nên mấy tháng cuối chị phải nằm im trên giường và tiêm thuốc. Ngày chị trở dạ anh tất tưởi chạy vào bệnh viện. Sau 3 tiếng đồng hồ hì hục trong phòng sinh cuối cùng bác sĩ chạy ra hớt hải nói:

– Vợ anh yếu lắm, lại sinh khó giờ chúng tôi chỉ cứu được 1 trong 2 người mà thôi. Anh suy nghĩ kĩ rồi kí vào đơn đi.

Anh bủn rủn ngã quỵ xuống sàn:

– Bác sĩ ơi, 5 năm rồi chúng tôi mới có đứa con này, xin bác sĩ hay cố gắng cứu mẹ con cô ấy.

– Chúng tôi đã rất cố gắng hết sức, anh quyết định nhanh lên không thì sẽ không kịp mất.

– Vậy…. bác sĩ, hãy cứu vợ tôi đi ạ.

Kí đơn xong anh ngồi sụp xuống khóc như 1 đứa trẻ anh không nghĩ ngày anh mong chờ nhất lại đau đớn thế này. Nếu anh chọn cứu con thì anh đã có thể có con và có cơ hội đến với cô bồ. Nhưng anh đã không làm vậy vì 3 năm qua anh đã làm vợ mình tổn thương quá nhiều, anh không thể tàn nhẫn với cô ấy thêm.

Tỉnh dậy thấy con mình tím tái im lìm, chị gào lên van xin mọi người cứu đứa bé. Tiếng khóc của người đàn bà khao khát được làm mẹ hơn tất thảy khiến cho bác sĩ lẫn y tá lặng người. Chị cứ ôm chặt lấy con, rồi hát ru trong nước mắt. Nào ngờ 30 phút sau ngón tay nó bắt đầu cử động lại:

– Bác sĩ ơi, cứu… cứu… con tôi… con tôi cử động rồi.

Tất cả dồn hết sức cứu đứa bé lần nữa, lần này nó òa khóc thực sự. Tất cả đều không tin nổi điều kì diệu này, anh cứ ôm chặt lấy vợ và con:

– Ơn trời, gia đình mình được đông đủ rồi. Anh sẽ yêu thương mẹ con em thật nhiều anh hứa.

Ngày khỏe lại chị vẫn không tin nổi anh đã chọn mình thay vì chọn con, nhưng cũng may con chị đã sống lại. Còn anh, sau giây phút suýt đánh mất cả vợ lẫn con ấy anh mới biết gia đình quan trọng với mình đến mức nào. Anh bỏ cô bồ và tự hứa không bao giờ làm vợ đau 1 lần nữa, hi vọng chị sẽ được bù đắp thực sự.