Giữ chồng

Khi phát hiện ra chồng mình ngoại tình, câu đầu tiên tôi nói với anh không phải là lời trách móc hay đề nghị chia tay, mà là:

- Hãy nói cho em biết em sai ở đâu? Em hứa, nhất định em sẽ sửa. Chỉ cần anh đừng bỏ mẹ con em.

Tôi tự nhốt mình trong phòng, kiểm điểm lại bản thân:

- Có phải thời gian qua vì bận chăm con, mình đã quá lơ là chồng không nhỉ?

Trước đây, khi chúng tôi chưa có con nhỏ. Mỗi buổi chiều tôi thường đứng bên cửa sổ trong phòng ngủ đợi anh về. Tôi thuộc nằm lòng tiếng còi xe của chồng, cách anh tắt máy và về số, tiếng vang của chìa khóa khi rút khỏi ổ, bước chân anh lạo xạo đạp lên mảnh sân vuông vắn dưới nhà.

Tôi mỉm cười không lên tiếng, khe khẽ vẫy tay về phía anh. Thi thoảng như cảm nhận được ánh mắt của tôi, anh sẽ ngước lên nhìn, huýt sáo. Và tôi cứ thế để mặc chân trần chạy hai bước một xuống những bậc cầu thang, mở cửa, sà vào lòng chồng.

Nhưng giờ, mỗi buổi chiều, tôi luôn bận bịu với con, hết xoay xở cho con ăn lại quay ra chuẩn bị bữa tối. Có những hôm anh về nhà từ lâu lắm mà tôi vẫn không hay biết gì...

Vậy là, tôi cố gắng sắp xếp thời gian hợp lý hơn để có thể ở bên chồng nhiều thêm mỗi ngày.

Vào buổi chiều muộn, tôi thường bế con đứng bên cửa sổ, vừa dỗ dành con ăn, vừa mỏi mắt đợi chồng. Con bé nằm trong lòng mẹ bập bẹ nói:

- Tăng (trăng). Ba… ba…

Ban đầu, anh rõ ràng cảm nhận được sự thay đổi của tôi nên cắt giảm bớt những "cuộc tiếp khách đột ngột" để về nhà sớm hơn. Anh sẽ ôm cả hai mẹ con vào lòng, hôn mỗi người một bên má. Nhưng dần dà sự chờ đợi của tôi cũng không thể níu giữ được bước chân anh. Có những ngày con gái đã ngủ say sưa trên tay tôi mà anh vẫn chưa trở về.
Tôi lại điên cuồng nghĩ:

- Mình vẫn sai… ở đâu đó. Nhưng… là ở đâu?

Tôi ngồi thừ trước gương, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt ủ rũ, mái tóc rối bù vương mùi sữa trẻ nhỏ của mình.

Tôi khỏa thân soi gương, lần rờ lên những vết rạn da nứt nẻ quanh vòng bụng như những rễ cây lâu năm và bật khóc.

Thế là tôi gửi con cho bà ngoại, mỗi ngày dành ra hai tiếng đồng hồ vào buổi chiểu để đến trung tâm thể hình, chịu đựng những bài tập uốn dẻo khiến chân tay đau nhức như bị cắt lìa khỏi cơ thể.

Tôi đặt may rất nhiều trang phục tươi trẻ. Những bộ đồ ngủ trong suốt và mỏng dính khiến tôi ớn lạnh và sợ sệt. Tôi vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên được cái nhìn sâu hun hút của chồng khi tôi cởi bỏ chiếc áo choàng tắm ra khỏi người. Nó khiến cho tôi nổi da gà. Anh thì thào không rõ là nói với tôi hay nói với chính anh:

- Em đẹp quá.

 



Tôi có cảm giác mình như loài côn trùng yếu đuối vừa mới lột xác, run rẩy chui ra khỏi kén.

Nhưng rồi, theo thời gian, ánh mắt của chồng tôi cũng nhạt dần. Tôi không còn thấy bóng mình lóng lánh và rực rỡ như những tàn lửa trong đó nữa.

Tôi lại ngồi trước gương và tự hỏi:

- Lẽ nào mình vẫn chưa đủ tốt?

Tôi viết tất cả những tật xấu của mình ra một tờ giấy, dùng bút bi đánh dấu nhoe nhoét lên những điều cần thay đổi.
Tôi thấy:

- Hình như, mình quản lý chồng quá chặt rồi.

Cho nên tôi bỏ dần thói quen dặn dò anh vào mỗi buổi sáng. Thậm chí có những đêm anh vắng nhà, tôi cũng không điên cuồng gọi điện tra hỏi nữa.

Trước đây, tôi không quan tâm mẹ chồng có thích mình hay không, vì anh luôn che chở cho tôi. Nhưng giờ tôi ăn nói nhún nhường hơn. Tôi làm mọi việc chiều theo ý bà, hy vọng mẹ chồng trước mặt anh sẽ nói tốt cho tôi một vài câu.
Ngày xưa tôi là người bướng bỉnh, không bao giờ chịu cúi đầu trước chồng nếu lỗi sai không thuộc về mình. Nhưng giờ đây đứng trước những đòi hỏi vô lý của anh, tôi luôn chỉ biết nín lặng.

Tôi làm tất cả chỉ để anh không rời xa tôi. Nhưng tôi không biết rằng, tôi càng cố gắng chịu đựng thì anh càng làm tới. Tôi đã thay đổi bản thân theo ý chồng muốn, tôi thuận theo mọi yêu cầu lớn nhỏ của anh ta. Nhưng điều đó chỉ khiến chồng tôi tin rằng anh có quyền làm tổn thương vợ, vì nếu không tôi đã chẳng im lặng.

Cuối cùng, điều tôi nhận được từ chồng vẫn chỉ là ba chữ:

- Chia tay đi!

Tôi đau đớn hỏi:

- Vì sao?

Chồng tôi thờ ơ nói:

- Anh không còn yêu em nữa!

Tôi lại hỏi:

- Vì sao?

"Không còn yêu em nữa" chính là lý do nhưng hình như phụ nữ lại không bao giờ dễ dàng chấp nhận một nguyên nhân vô lý đến thế. Cho nên tôi nhất quyết phải hỏi đi hỏi lại để nhận được một đáp án rõ ràng hơn.

Trước đây anh yêu tôi nên từ vẻ đẹp cho đến mọi khiếm khuyết của tôi, sự bướng bỉnh của tôi, gia cảnh khốn khó của tôi... tất cả đều không - thành - vấn - đề. Sau này, anh không yêu tôi nữa nên mọi ưu điểm của tôi cũng trở nên không hoàn hảo.

Đáp án đã quá rõ ràng...

Không chịu nổi thêm tổn thương. Tôi bằng lòng ký vào đơn li dị.

Trước khi chia tay chồng rất nhiều lần tôi đã từng nghĩ, cuộc sống thiếu anh sẽ là những ngày đau đớn đến tận cùng. Thế nhưng bất ngờ là khi tất cả qua đi, từ từ tôi lại thấy nhẹ nhõm...

Có lẽ, bởi lúc còn bên nhau tôi luôn nghĩ "vợ chồng là một. Tôi là của anh và anh là của riêng mình". Cho nên tôi mới trăm phương nghìn kế tìm mọi cách giữ anh. Bất chấp cả việc tôi không còn được là chính mình nữa.

Mặc dù, buông tay là điều tôi không hề mong muốn, nhưng nhờ có nó tôi chợt nhận ra mình đang ăn bữa cơm của mình, đang mặc bộ quần áo đẹp nhất cho bản thân, sống từng phút từng giây một cách có ý nghĩa.

Không còn nhìn mình, nhìn đời qua lăng kính của chồng nữa. Tôi nhận ra phía trước là cả một bầu trời...

... Cũng như sáng nay, gặp lại chồng cũ sau mấy năm cách biệt, anh chợt khựng người trước nụ cười tươi tắn của tôi rồi lại thì thào nói:

- Em đẹp quá!

Nhưng lần này, mọi lời anh nói với tôi đã không còn quan trọng nữa. Vì tôi đang sống cuộc sống của chính mình.