Chồng mất trí 10 năm đột nhiên bừng tỉnh gọi tên vợ nhưng cả nhà lại cầm dao xông vào vì...

Ông Phú năm nay đã 85 còn bà Minh kém ông 10 tuổi. Hai ông bà lấy nhau tính đến nay đã gần 60 năm, cuộc sống luôn hạnh phúc, là tấm gương cho con cháu noi theo, học tập.

Suốt từng ấy năm chung chăn gối, ông Phú luôn là điểm tựa vững chãi cho bà Minh, dìu bà đi qua mọi giông bão của cuộc đời. Năm ấy, ông Phú là con trai độc đinh của cả dòng họ nhưng vợ ông cố mãi cũng chỉ sinh được 3 đứa con gái.

Hồi ông bà còn trẻ, xã hội bấy giờ trọng nam khinh nữ lắm, không ít lần bố mẹ ông có ý đuổi bà Minh rồi cưới vợ mới cho ông để kiếm thằng con trai nối dõi tông đường. Ấy nhưng vì tình yêu son sắc với vợ, ông Phú đã quỳ gối trước cả dòng họ, tuyên bố chỉ yêu và lấy bà Minh làm vợ, có chết cũng không thay lòng...

Cứ tưởng hai người sẽ hạnh phúc mãi đến khi nhắm mắt xuôi tay, thế nhưng 10 năm trước, ông Phú đột ngột mắc căn bệnh alzheimer – một chứng mất trí nhớ ở người già.

Lúc đầu, ông Phú chỉ hay nhầm lẫn tên gọi của các vật dụng trong nhà, rồi nhớ nhớ quên quên những việc mình đã làm. Thế nhưng sau đó, bệnh tình ngày một nặng. Ông bắt đầu quên dần tên của con cháu, rồi một ngày, ông quên cả tên của người vợ thân yêu nhất và quên chính tên của mình...

Không những vậy, ngoài mất trí, ông Phú thỉnh thoảng còn bị tinh thần không ổn định. Mỗi khi lên cơn, ông thường đập phá đồ đạc, có lần còn quay sang bóp cổ vợ. Con cháu trông cảnh ấy thì lo lắm, cứ bảo bà Minh sang ngủ phòng khác cho an toàn, chứ ngộ nhỡ đang đêm ông lại lên cơn thì ai cứu kịp được.

Thế nhưng bà Minh gạt phắt đi. Bà đã sống với ông hơn nửa đời người, vui buồn, sướng khổ có nhau. Dù ông có thành như thế nào đi nữa thì bà Minh cũng sẽ kề vai sát cánh, không rời ông nửa bước.

Suốt 10 năm từ ngày ông Phú lâm bệnh, bà Minh kiên trì cho ông uống thuốc rồi tuần nào cũng đưa ông đi sinh hoạt ở các câu lạc bộ dành cho người cao tuổi, tạo môi trường tâm lý tốt nhất cho ông. Hễ ai mách ăn cái gì tốt cho trí nhớ, dù đắt mấy bà cũng mua cho ông bằng được.

Bệnh tình của ông không tiến triển, không biết bao nhiêu nước mắt đã tuôn rơi nhưng bà Minh chưa từng bỏ cuộc. Trong lòng bà lúc nào cũng ước ao được nghe thêm một lần ông gọi tên mình...

Hôm ấy, bà Minh và ông Phú đang ngủ trưa trong phòng thì chợt điều kỳ diệu xảy ra! Lúc ấy, bà Minh đang thiu thiu ngủ thì chợt thấy ai đó lay vai mình, rồi tiếng gọi khẽ:

- Bà Minh ơi, bà nó ơi!

Tiếng ai nghe như tiếng ông Phú, nhưng mà ông... Thế rồi bà Minh choàng tỉnh, ngồi bật dậy. Ôi, bà có nằm mơ không? Trước mắt bà, ông Phú đang ngồi đấy, đôi mắt thân thương từng ấy năm không đổi đang trào nước mắt nhìn bà. Thế rồi, ông lại khẽ gọi:

- Bà Minh ơi, bà nó ơi!

- Ông Phú, ông đang gọi tôi thật ư? Ông nhớ ra tôi rồi à... – Bà Minh cầm chặt lấy chồng, mắt đỏ hoe nhìn ông.

Ông Phú xúc động gật đầu. Đôi vợ chồng già ôm chặt nhau rồi òa khóc nức nở...

 



Ở dưới nhà, con cháu nghe thấy tiếng bà Minh khóc, tưởng ông Phú lại lên cơn rồi đập phá, đánh bà nên vội vàng chạy lên xem. Con gái hai ông bà còn cầm cả dao đi lên. Nguyên do cũng bởi có một lần ông Phú đang “làm loạn” thì con gái đang nấu ăn dở dưới bếp quên mất cầm cả dao chạy vào. Nhìn thấy dao, ông Phú sợ lắm, đột nhiên im luôn rồi nép vào người vợ, chỉ chỉ vào con dao.

Từ đó, mỗi lần ông Phú lên cơn, con cháu chỉ còn mỗi cách cầm dao dọa thì ông mới thôi không đập phá nữa.

Con cháu xông vội vào phòng, thấy bố mẹ cứ ôm nhau khóc thì hốt hoảng lắm. Con gái hai ông bà chạy vội vào hỏi:

- Mẹ ơi, bố lại có chuyện gì ạ?

- Con ơi, bố con nhớ lại rồi. Ông ấy vừa gọi tên mẹ đấy – Bà Minh nghẹn ngào...

- Thật vậy ư? Bố ơi... bố nhớ lại rồi ạ? Bố ơi...

- Con ơi, bố nhớ lại rồi... Bà Minh, cái Hạnh, cái Hoa, cái Linh, thằng Nam, thằng Dũng, thằng Tuấn... – Ông Phú cứ thế vừa khóc vừa gọi tên vợ, tên con cháu.

Khỏi phải nói mọi người vui như thế nào. Con cháu chạy vào ôm chặt lấy ông, bật khóc nức nở. Lấy tay lau nước mắt, ông Phú quay sang phía vợ run run nói:

- Cảm ơn bà, cảm ơn bà đã không bỏ rơi tôi, cảm ơn các con đã luôn ở cạnh chăm sóc bố.

Tối ấy, cả nhà ông Phú tổ chức ăn mừng ông nhớ lại, không khí hân hoan như đón giao thừa vậy!

Sau đó, ông Phú sống thêm được 3 năm nữa thì mất nhưng quãng thời gian đó ông hoàn toàn tỉnh táo. 3 năm ấy ông đã cùng vợ viết tiếp câu chuyện tình yêu của mình, cùng nắm tay nhau đi nốt những chặng đường cuối cuộc đời. Ngày ông mất, bà Minh không khóc, bà nhìn khuôn mặt phúc hậu của ông mà mỉm cười:

- Ông đi trước nhé. Tôi cũng sẽ sớm đoàn tụ với ông, không để ông một mình đâu...

Thế rồi mấy ngày sau, bà Minh mất. Bà mất khi đang ngủ say, khuôn mặt bà trông hạnh phúc lắm. Con cháu nhìn cảnh đấy rơi nước mắt, họ khẽ thì thầm:

- Chắc giờ này mẹ đã gặp được bố rồi. Bố mẹ ở trên kia phải thật hạnh phúc đấy...