Đã có lúc tôi chán vợ và rất muốn ly hôn - Chuyện làm thức tỉnh những ông chồng vô tâm

- Hai đứa đi ngủ sớm đi, mai bố mẹ cho về nhà bà ngoại đi câu cá.
- Yeah!

2 đứa nhỏ đồng thanh hét lên rồi hí hửng chạy về phòng đi ngủ. Trông cái vẻ hào hứng trên khuôn mặt chúng, chẳng hiểu sao tôi lại thấy ngán đến lạ.

Suốt cả 1 tuần chúng tôi cắm mặt kẻ đi làm, người đi học, về nhà loanh quanh cơm nước xong rồi lại đi ngủ và Chủ nhật nào cũng là đi siêu thị hoặc về nhà bà ngoại, lâu lâu mới đổi bữa đi công viên.

Advertisement: 0:02

.. Cuộc sống của chúng tôi cứ xoáy trong vòng tròn bất định, luẩn quẩn đó mãi chẳng có điều gì thay đổi ngoài việc 2 đứa trẻ ngày càng lớn, càng tốn thêm nhiều tiền nuôi ăn học còn 2 vợ chồng thì ngày càng mất hấp dẫn nhau hơn. Đôi lúc tôi tự hỏi tại sao tụi trẻ con có thể cứ yêu mãi 1 món đồ chơi, đòi bố mua đi mua lại 1 thứ, chỉ cần nó khác cái mác là được. Rồi cả cái chuyện câu cá nữa, tuần nào cũng rủ nhau đi câu, thế mà tuần nào chúng cũng khoái chí, nôn nóng đợi chờ... Nhiều lúc tôi gợi ý đi đâu đó, làm 1 việc khác, chúng toàn bảo:

- Bố không thích thì thôi, có thể ngồi xem tụi con câu được mà!

Giá mà trong cuộc sống này luôn tồn tại 1 quy luật cứ hễ "không thích thì thôi" giống như cái kiểu 1 + 1 = 2 được thì thật tốt quá! Thấy chán, thấy ghét, người ta được quyền đặt xuống, buông bỏ mà chẳng phải lấn cấn nghĩ ngợi thêm gì. Nhưng nó đâu có đơn giản như vậy, giống như tôi hiện tại, chán cái cảnh cuộc sống gia đình lúc nào cũng bảng lảng trôi chẳng có chút khuấy động, đổi mới nào nên đâm ra chán vợ và nhiều lúc chỉ muốn ly hônquách cho xong. Nhưng nào có ly hôn nổi, có quá nhiều thứ ràng buộc khiến 2 đứa cứ phải bám lấy nhau mãi. Cứ như thể đó là duyên nợ, chúng tôi chưa trả hết thì chưa được đường ai nấy đi.

Ly hôn rồi bản thân mình sẽ ra sao, rồi còn cả những đứa trẻ nữa? Nghĩ đến đó thôi tôi đã chẳng dám làm gì.

Nói tôi chán vợ cũng đúng, nhưng bảo hết yêu thì chưa phải. Tôi cũng không rõ tình cảm mình dành cho cô ấy lúc này là thế nào nữa. Quả thật vợ không còn hấp dẫn, khiến tôi không có cảm giác nóng lòng muốn trở về nhà ăn cơm hay là nôn nao nghĩ đến những cuộc hẹn hò bất chợt trong phòng ngủ. Nhưng tôi chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ ra ngoài đổi gió. Tính tôi không thích làm chuyện mập mờ, 1 phần vì mình không giỏi giữ bí mật, 1 phần vì tôi hiểu cái giá của nó đắt thế nào, phần khác nữa có thể là vì... chưa có ai đủ khiến tôi rung động đến mức phải bất chấp đánh đổi tất cả để đi theo người ấy.

Thỉnh thoảng vợ cũng thở dài, nói 1 câu nhạt thếch:
- Em chán anh thế không biết...

kèm theo 1 loạt những lý do theo đuôi, chủ yếu là phàn nàn tôi làm việc gì đó mà không vừa ý cô ấy. Đôi khi tôi tự nghĩ nếu dứt lời, cô ấy mà đòi ly hôn như người khác, chắc là tôi gật đầu ký luôn chứ chẳng băn khoăn gì. Vợ đòi ly hôn, nghĩa là 2 đứa đã có đủ lý do chính đáng để từ bỏ nhau, tôi không cần phải giải thích, không cần phải đắn đo gì nữa...

Nhưng cô ấy chỉ kêu chán thế thôi, chứ chẳng bao giờ nói cái từ chia ly với chồng. Có lẽ vợ cũng e sợ cái điều giống như tôi nghĩ...

Lần ấy tôi bất ngờ gặp lại Phong - đứa bạn học cùng lớp hồi cấp 3. Cậu ấy mới chuyển công tác từ trong Nam ra Bắc, rồi mua nhà và đón vợ qua đây sống cùng. Phong rủ tôi về thăm nhà mình, ăn chung 1 bữa cơm.

Phong có lẽ là đứa thành đạt nhất trong lớp. Cậu ấy hiện đang làm Giám đốc chi nhánh miền Bắc của 1 công ty xuất nhập khẩu có tiếng. Phong chỉ mới cưới vợ cách đây hơn 3 năm nhưng chưa có con. Tôi nghe phong thanh mấy người bảo lại là vợ cậu ấy bị hiếm muộn, 2 người đã đi chữa trị nhiều nơi nhưng vẫn chưa có kết quả.

 



Tôi bước vào bên trong, hơi choáng ngợp trước sự sang trọng của căn nhà. Phải rồi, cậu ấy làm đến vị trí đó kia mà, lắm tiền nhiều của kể cũng đúng thôi. Lúc sau cô vợ đon đả chạy ra chào hỏi, tôi lại 1 lần nữa bất ngờ. Đường đường là vợ sếp, nhưng vợ Phong có vẻ giản dị, nhìn vừa mắt chứ chưa phải là xinh, lại thấp bé và gầy gò. So với Phong, đúng là cô ấy thua xa 1 trời 1 vực. Cậu bạn tôi cao lớn, đẹp trai, sáng sủa, năm xưa còn được mệnh danh là hotboy khối 12 làm bao em xinh tươi mê mẩn.

Suốt bữa cơm chúng tôi toàn nói chuyện về công việc và cuộc sống, thi thoảng mới đá lại những kỷ niệm cũ. Vợ Phong là người Huế, hay bẽn lẽn, rụt rè, e thẹn đúng chất gái cố đô nên có vẻ ít nói, chắc là cũng bởi không biết phải xen vào câu chuyện của 2 đứa bạn lâu ngày gặp mặt nhau như thế nào. Mỗi lúc thấy cô ấy im lặng hơi lâu, Phong lại chủ động ngoái sang vợ:

- Có đúng không em nhỉ? để kéo cô ấy hòa cùng không khí.

Phong gắp thức ăn cho vợ khá nhiều, luôn miệng bảo:
- Vợ nấu cái này ngon quá, em ăn thêm đi, ăn nhiều vào mới khỏe được.

Cô ấy ngại ngần ngước mắt lên nhìn tôi, khẽ nhoẻn miệng cười. Chắc là Phong biết vợ ngại nhà có khách mà chồng lại làm thế nên mới vỗ vỗ vai vợ cười xòa:
- Đã còi mà biếng ăn lắm, tao cứ phải nhắc suốt.

Ăn xong, Phong kêu tôi lên nhà ngồi trước, để mình đi gọt quả tráng miệng. Vợ Phong giành lấy phần việc ấy thì cậu bảo:
- Em nấu cơm mệt rồi, giờ lại dọn thêm đống đồ này nữa, để anh làm cho, anh làm được mà, nhanh đi mỗi người 1 tay cho xong.

Tôi lang thang ngắm nhìn căn nhà, mọi thứ được bày trí khá nhẹ nhàng. Tranh ảnh có rất nhiều, nhưng toàn là hình ảnh của 2 người họ. Thấy tôi mải ngắm nhìn 1 tấm hình, Phong cười bảo:

- Tấm ấy tao mới đi in hôm qua đó, chụp chiều hôm kia 2 vợ chồng đi dạo trong công viên.
- Hay quá, có 2 vợ chồng chưa phải vướng bận gì nhiều, tranh thủ mà tận hưởng. Nhà tao có muốn cũng chả được.

Tôi có chút ganh tị bảo. Phong trầm ngâm 1 lát mới nói:

- Tranh thủ thôi mày ạ, đúng là chưa có con thì cũng chưa phải bận nhưng mày thấy đấy, thay vào đó cũng là 1 núi lo toan. Từ ngày vợ phải điều trị để có con, cô ấy yếu đi nhiều, tao đành bắt nghỉ việc ở nhà, thành ra kinh tế chỉ có 1 mình mình lo, sơ sẩy chút là cả nhà cùng bị đói, chưa kể việc chạy chữa tốn kém. Vợ tao lại nhạy cảm, xém chút là xúc động. Lắm khi đi làm về mệt, nhưng vẫn phải cố dành thời gian để đi chơi, động viên cô ấy, cũng là 1 cách hâm nóng tình cảm. Mình phải tự cố thôi chứ cái kiểu muốn thế nào cũng xong thì chán lắm!

Tôi ngây ra, chẳng biết phải nói gì. Còn Phong thì vẫn thao thao bất tuyệt kể chuyện của mình, với đủ mọi cung bậc cảm xúc, khi vui tươi, khi lại âu sầu lắng đọng. Tôi ngầm hiểu ra có lúc cậu ấy cũng bế tắc, mệt mỏi, chán nản giống y như mình nhưng chỉ khác 1 điểm là Phong chưa bao giờ chán vợ và muốn ly hôn cô ấy.

Suốt dọc đường về tôi cứ day dứt mãi. 1 người như Phong không khó để kiếm được 1 người vợ tốt hơn cô vợ cũ. Thế mà cậu ấy vẫn chấp nhận nó với 1 sự tự hào chứ không hề ép buộc. Phong bảo:
- Đi làm mệt, chỉ trông được về nhà với vợ. Nhà đúng là nơi yên bình nhất.

Tôi chột dạ, thấy mình sao mà vô tâm quá mức. Tôi may mắn có được nhiều thứ hơn người ta, nhưng lại chẳng nhận ra được sự bình yên, an lành bên trong nó.

Tôi lao nhanh về nhà, thấy vợ và con đang ngồi xem tivi đợi bố. Vừa thấy tôi, 2 đứa liền nhào tới ôm hôn, còn vợ thì phụng phịu:
- Anh có uống nhiều không đấy? Đang đau dạ dày, không kiêng là không được đâu!

Thú thật đó là lần đầu tiên tôi thấy mình mãn nguyện với lời trách móc của vợ.

Sau hôm ấy tôi chủ động hơn, học cách của Phong để làm mới cuộc sống của gia đình mình. Cả nhà tôi vẫn đi câu cá, nhưng câu xong thì còn dành lại 1 ít để 2 đứa con đi chia cho mấy nhà bên hàng xóm. Tôi muốn các con học được cách phải chia sẻ, vì nghĩ rằng chỉ có cách đó mới làm cho cuộc sống của mình tươi mới, nhiều ý nghĩa hơn. Giống như tôi bây giờ, biết chia sẻ cùng vợ và con cả công việc lẫn cuộc sống, đôi lúc vứt đi cái tôi để đứng vào vị trí của người đối diện rồi phán đoán cách hành xử cho phù hợp,... đột nhiên lại cảm thấy hài lòng với những gì mình đang có. Tôi bất giác quên mất đi mình đã từng muốn ly hôn vì chán vợ...