Muốn con trai cai lô đề, mẹ chồng xúi nàng dâu: 'Cắm xe của nó 'phang' con 86 cho mẹ'

Ngân lấy chồng được gần 3 năm nay đã có con trai hơn 1 tuổi. Lấy chồng xong được mẹ chồng cho một căn nhà để hai vợ chồng ở riêng cho thoải mái. Chồng Ngân kinh doanh đồ nội thất, thu nhập cũng khá, còn Ngân làm việc văn phòng lương cũng đủ chi tiêu sinh hoạt gia đình hàng tháng.

Ai cũng ngưỡng mộ Ngân vì có mẹ chồng tâm lý, chiều con dâu chẳng khác gì con gái trong nhà. Thì đúng thế, Ngân cũng không phủ nhận điều đó, có được mẹ chồng như vậy quả thật là rất may mắn, nhưng ngặt nỗi cô vẫn buồn vì

Ngày đầu mới lấy về, thấy chồng thỉnh thoảng chơi lô mất vài ba chục nghìn, lúc vài trăm, khi được khi mất, Ngân cũng vui vẻ đồng ý. Thậm chí có lúc cô còn cùng chồng bàn xem nên đánh con gì, hay ké 10, 20 nghìn cho vui. Cũng tưởng chồng chỉ chơi giải trí vậy thôi nào ngờ cái thói cờ bạc vốn ăn sâu trong máu lâu nay rồi, nên hôm nào không đánh thì chân tay ngứa ngáy lắm.

Chồng cô cũng vậy, ghi bé trúng vài lần anh liều chơi lớn. Chẳng mấy mà số tiền chồng Ngân nướng vào túi chủ đề mỗi lần lên tới tiền triệu, thậm chí chục triệu. Bao nhiêu tiền làm ra anh dồn hết vào bài bạc, đề đóm. Được thì vui vẻ dẫn vợ con đi mua sắm, ăn uống tẹt ga, không được thì cáu kỉnh, quát con, mắng vợ, thậm chí đập phá đồ đạc.

Lúc hết tiền anh đi vay của bạn bè, những người họ hàng thân quen để chơi. Rồi thua lỗ không có tiền trả, chủ nợ đến nhà đòi, Ngân lại đành vác mặt đi vay mượn trả nợ cho chồng.

Có lần còn đúng 500 nghìn trong người để mua hộp sữa cho con cũng bị chồng lấy đi "phang lô" mất. Ngân điên lắm, mất ăn mất ngủ, người gầy rạc đi vì suy nghĩ đến tiền nong. Cô chẳng biết nên làm gì, ly hôn hay chịu đựng? Mà bảo anh bỏ thì chắc là còn khó hơn lên trời, bởi chồng Ngân đã nghiện quá thể nặng rồi.

Hôm đó vừa bưng bát cơm canh với mấy miếng đậu rán lên còn chưa kịp ăn thì chồng Ngân dẫn theo cả đám người về. Họ hùng hổ ngang nhiên vào nhà người ta như trốn không người vậy:

- Nhà mày đẹp mà có giá trị đấy, hướng tốt, sao không cầm sổ đỏ luôn đi, được ối tiền "phang lô" đấy.

- Các anh là ai thế mà ngang nhiên vào còn hỏi sổ đỏ nhà người ta?

- Bọn tao là chủ nợ của thằng chồng mày đấy. Nó nợ đến gần 100 triệu cả tháng nay không có tiền trả lãi rồi. Mày xem nhà còn tiền không thì trả cho nó đi.

Quay sang nhìn chồng thấy anh rúm ró sợ hãi mà lòng Ngân nổi căm phẫn. Con thì đói khóc, tiền mua sữa chẳng có. Nhà chẳng còn tiền để mua thức ăn chứ nói gì đến 100 triệu cho chồng trả nợ. Chẳng còn gì để mất, Ngân ném thẳng bát cơm đang ăn xuống sàn nhà:

- Mấy người không thấy con tôi đang ăn cơm chan nước mắm à? Nhà này thì vẫn đứng tên mẹ chồng tôi, cứ sờ vào thử xem. Ai nợ thì đòi người ấy!

Thấy tôi bất cần quá nên bọn người đó chắc cũng ngán nên bỏ đi luôn, hẹn lần sau sẽ quay lại. Rồi chuyện cũng đến tai mẹ chồng. Thấy tôi chạy vạy ngược xuôi để lo tiền trả nợ cho con trai bà, nhất là lại đang có con dại nên bà suốt ruột lắm. Thỉnh thoảng mẹ chồng dấm dúi cho tôi tiền để lo cho cháu, bà còn khuyên:

- Kệ xác nó, tiền mẹ cho cứ giấu đi để lo cho con với cháu thôi. Chồng nghiện cờ bạc, phá phách thì cho nó chết một mình, không có tiền thì nó lấy đâu mà chơi nữa.

Nhưng không có tiền thì chồng làm liều đi vay nặng lãi, lần này số nợ đã lớn hơn rất nhiều, lại để liên lụy đến cả gia đình. Mẹ chồng tôi giận lắm nên quyết định không để yên chuyện này thêm nữa.

 



Hôm sau bà sang nhà, đưa cho tôi 20 triệu rồi bảo:

- Con cầm số tiền này, một nửa cất đi lo cho 2 mẹ con, còn lại con nói với nó là mới trúng lô hôm qua. Cứ làm theo lời mẹ, có thế nào cũng phải cho nó sáng mắt ra. Nó nghĩ mình nó biết phá của chắc.

Tôi đánh liều làm theo lời mẹ. Thấy có tiền nên chồng tôi gặng hỏi:

- Em lấy đâu ra nhiều tiền thế này?

- Em mới vay tiền ôm con lô hôm qua ai ngờ trúng thật nên mới có đấy. Nhưng mà đây là tiền ăn của con, anh đừng có động vào.

- Trời, em cũng ghê nhỉ, trúng cả lô cơ đấy!

- Bí quá thì làm liều thôi, ai ngờ ăn thật, chắc số hợp với cái nghề này rồi cũng nên.

Vậy là các ngày sau tôi ngang nhiên mang tiền đó đi ghi lô đề, kết quả là thua sạch. Tôi giả vờ xót tiền với chồng, còn mẹ chồng thì động viên:

- Ngần ấy nhằm nhò gì đâu con, con cầm thêm 100 triệu này, cắm thêm con xe của nó nữa, ngày mai phang con 86 cho mẹ, nói là đi vay nặng lãi để chơi rồi trả vờ thua sạch. Còn lại cứ để mẹ lo.

Tôi làm theo đúng kế hoạch, cầm 100 triệu cố tình để chồng nhìn thấy rồi nói vừa đi vay lãi để chơi tiếp vì số tiền lần trước thua hết sạch rồi:

- Đêm qua mơ con ngon thế, hôm nay phải chơi lớn! Lần này mà thắng em cho anh tiền mua ôtô luôn nhé!

Mặc kệ chồng cứ tròn mắt ra, tôi vờ phóng xe đi ghi lô nhưng thực chất là mang tiền đi gửi nhà bố mẹ đẻ.

Tối đó theo đúng kịch bản, tôi mất trắng 100 triệu cùng chiếc xe của chồng, làm bộ tiếc tiền đến dại cả người đi, tôi cứ bần thần ngồi một chỗ chẳng nói chẳng rằng. Chồng thấy vậy bắt đầu hậm hực, xót tiền.

Sáng hôm sau khi còn đang ngon giấc thì chồng tôi hoảng hốt chạy lên:

- Em làm gì để người ta vứt cả giấy đòi nợ vào nhà thế này.

Mấy giây ngỡ ngàng nhưng nhớ đến lời của mẹ chồng tôi lấy luôn lại bình tĩnh đáp:

- Những lần tôi đưa tiền cho anh đều từ đây mà ra cả. Anh xem tôi ở nhà con mọn, hàng quán thì ế ẩm, lấy đâu ra nhiều tiền cho anh thế. Mấy nay tôi cũng thua lô hết sạch tiền rồi, phải đi mượn thêm mới có. À, cái xe tay ga ý, tôi cắm mất rồi, hôm trước định dồn tất vào con 86 đấy, tính làm quả lớn nhưng không thành, giờ cũng chả biết làm sao nữa.

Chồng tôi nghe thế thì nhảy dựng lên:

- Cô là đàn bà mà thế sao, còn phá hơn cả chồng hả.

- Anh tưởng mình anh biết phá trong cái nhà này sao? Nhầm rồi nhé, tôi còn trên cơ anh đấy!

- Cô muốn cả nhà ra đê ở à! Từ mai cấm nhé, không đừng có trách!

Tôi đi vào nhà vệ sinh ôm miệng cười. Công nhận kế sách của mẹ chồng hiệu quả thật. Từ hôm đó thấy chồng không còn chơi lô đề gì nữa, đổi lại anh chăm chỉ bán hàng và ở nhà với vợ con hơn. Biết là kế hoạch đã có tác dụng, tôi hỏi ướm:

- Anh có tiền không cho em vay mấy trăm, qua em mơ thấy con này đẹp cực, đánh thế nào cũng ăn cho mà xem.

- Em điên à, nghiện đến thế rồi sao, làm gì còn tiền mà mua sữa cho con nữa lại còn xin tiền "phang lô". Em sắp hết thuốc chữa rồi đấy, không lấy anh ra mà làm gương soi vào. Giờ anh hối hận rồi thì lại đến em nữa sao.

Cả tôi và mẹ chồng đều phấn khởi, vừa mừng, vừa buồn cười chảy nước mắt. Tôi thật lòng rất cảm ơn mẹ chồng, nhờ có bà mà chúng tôi mới giữ được hạnh phúc gia đình. Sự lo sợ hạnh phúc tan nát vì chồng nghiện lô đề cờ bạc đã không còn nữa, anh đã thật sự hiểu ra vấn đề, tu chí làm ăn, chăm sóc mẹ con tôi chu đáo từ đó.