Mẹ chồng cũ đi đám cưới con dâu

Ngày đi bước nữa, ngoài dẫn theo con gái riêng, tôi còn dẫn theo cả mẹ chồng cũ cùng đi. Tất cả ai cũng nhìn, người ra tiếng vào xôn xao cả một lễ cưới.

Cưới nhau được 2 năm thì chồng tôi phải ngồi tù vì vô ý gây tai nạn. Thời gian đầu anh ở trong trại, mẹ chồng tôi đêm nào cũng khóc. Còn bố chồng thì suy sụp và ốm mất sau khi anh thụ án 1 năm.

Đó là khoảng thời gian cả nhà tôi rơi vào khủng hoảng. Nhà cửa tiền bạc đã bán hết để khắc phục hậu quả cho chồng tôi. Chúng tôi phải sống trong một căn nhà thuê nhỏ bé. Con thì nhỏ, mẹ chồng lại đau thương quá nên sinh bệnh, mình tôi phải cáng đáng mọi việc trong nhà. Nhiều lúc mệt mỏi tới mức muốn ngã quỵ, nhưng thương chồng, thương con, thương mẹ chồng, tôi vẫn phải cố vực dậy.

2 năm sau, lúc này mọi việc đã ổn. Mẹ chồng tôi tinh thần cũng ổn định hơn, con gái cũng đến tuổi đi học mầm non. Công việc của tôi cũng đi vào ổn định. Cuộc sống đi vào yên ả, chỉ chờ ngày chồng ra tù là đoàn viên. Ai ngờ, lần đó đi thăm chồng, anh bảo:

- Em đi lấy người khác đi, anh không xứng với em nữa. Anh đã nghĩ kỹ lắm rồi.

Tôi sốc điếng người, hỏi tại sao lại như thế nhưng anh nhất mực chỉ nói có vậy, rồi đi vào không nói chuyện với tôi nữa. Mặc kệ tôi khóc lóc van xin anh vẫn khăng khăng:

- Em nên lo cho bản thân và con, đừng chờ đợi anh vô ích.

Tôi về nhà, không nói chuyện đó cho mẹ chồng biết. Tôi vẫn viết thư gửi, động viên anh cố gắng và nghĩ về mẹ con tôi cùng mẹ già ốm đau ở nhà. Thêm 2 năm nữa, chồng tôi được ra tù. Nhưng ngày đoàn tụ không như tôi tưởng. Anh về nhà thăm mẹ, ôm con gái, rồi bảo:

- Anh sẽ không sống ở đất này nữa. 4 năm ở tù anh đã suy nghĩ kỹ lắm rồi. Anh muốn đi khỏi nơi này làm lại từ đầu.

- Thế còn em, còn con, còn mẹ già sao. Anh vô tình vậy hả?

Tôi gào lên, khóc nghẹn, tại sao anh có thể buông xuôi dễ dàng như vậy chứ. Mẹ chồng thì ngã khụy, ôm ngực thở vì sốc.

Chồng ngồi xuống bên mẹ xin lỗi vì việc anh đã bất hiếu, rồi nhìn tôi nói rằng vì anh mà tôi mới thành ra thế này rồi nhờ tôi chăm con cho tốt. Sau đó anh ra đi để lại tờ đơn ly hôn đã ký sẵn tên. Bỏ lại 2 người đàn bà và con thơ đang gào khóc vì đau đớn.

Sau ngày hôm đó, tôi và mẹ chồng sống vật vờ vì hụt hẫng. Lúc đó tôi đã trách anh rất nhiều. Trách anh vì phũ phàng với mẹ con tôi. Nhưng sau nghĩ lại, cũng cảm thấy tội thân anh. Anh biết bản thân không đem lại hạnh phúc, no ấm cho mẹ con tôi nên quyết định ra đi một mình.

Tôi mất 4 tháng trời để sắp xếp lại mọi chuyện và giải quyết thủ tục ly hôn. Chuỗi ngày sau đó, tôi vẫn đi làm đều đặn và chăm sóc mẹ chồng như trước. 1 năm sau, tôi quyết định bước vào mối quan hệ với một người đàn ông nhỏ hơn tôi 2 tuổi. Trước đó anh cũng từng có tình cảm với tôi. Ngay khi tôi vừa ly dị chồng, anh càng nhiệt tình theo đuổi hơn, sự kiên trì của anh khiến tôi cảm động.

Anh cũng từng có một đời vợ khi còn trẻ, và ly hôn 4 năm nay rồi. Khi anh cầu hôn tôi, bố mẹ đều đồng ý. Tôi nói chuyện này với mẹ chồng, bà cũng ủng hộ tôi. Bà rơm rớm nước mắt, lục tìm trong đống quần áo cũ kỹ ra sợi dây chuyền và chiếc nhẫn vàng, đưa cho tôi bảo:

 



- Mẹ chẳng có gì nhiều, con nhận lấy làm của hồi môn, cho mẹ xin lỗi thay thằng Khánh.

Tôi không nhận thì mẹ nói cho cháu gái bà, rồi an ủi:

- Con cứ yên tâm sống hạnh phúc, mẹ mừng cho con vì tìm được người yêu thương chăm lo cho con, đừng lo cho mẹ, mẹ gần đất xa trời rồi.

Trước khi đám cưới diễn ra một tháng, nghĩ nhà còn mình mẹ chồng côi cút lại bệnh tật, tôi đánh liều đưa ra quyết định táo bạo. Tôi bảo với chồng sắp cưới:

Em muốn dẫn theo mẹ chồng cũ cùng về sống chung. Mẹ cũng già rồi, ở một mình lúc ốm đau bệnh tật chẳng ai chăm được. Con trai thì bỏ đi, giờ mẹ con em cũng đi nốt chắc bà không sống nổi quá anh ạ.

Không ngờ, chồng sắp cưới đồng ý luôn mà chẳng suy nghĩ:

- Anh cũng đã nghĩ thế, đang định sắp tới bàn với em. Bà cũng già rồi, ở một mình nguy hiểm lắm.

Ngày hai đứa tôi nói với mẹ chồng cũ chuyện đó, bà đã khóc, nắm chặt tay hai đứa:

- Mẹ thật có phúc phận. Cảm ơn hai con.

Ngày cưới, tôi đưa theo cả mẹ chồng cũ về nhà chồng mới. Mọi người tò mò nhìn theo chúng tôi nhưng ai cũng thể hiện sự cảm thông. Mẹ chồng mới an ủi:

- Con làm thế đúng lắm, mẹ yên tâm sau có dâu thảo chăm sóc rồi.

Bây giờ thì tôi đang mang thai 9 tháng, sắp đến ngày sinh nở. Thỉnh thoảng mẹ chồng mới đến thăm nom tôi một lúc rồi ra về vì bận hai đứa cháu con anh cả ở quê. Còn mẹ chồng cũ, người mà tôi coi như mẹ đẻ, đã khỏe hơn rất nhiều. Bà mong ngóng con tôi ra đời, bà sẽ chăm sóc cháu để tôi yên tâm đi làm. Còn chồng cũng đối xử với tôi hết mực ân cần, chu đáo. Anh cũng rất thương con riêng của tôi.

Tôi cảm thấy thật may mắn, tôi biết anh đã phải hy sinh rất nhiều để cân bằng được các mối quan hệ để tôi được như bây giờ. Hóa ra ông trời vẫn còn ưu ái tôi nhiều lắm! Cuối cùng thì việc tôi dẫn theo mẹ chồng cũ trong ngày cưới là việc làm vô cùng đúng đắn.