Chê con dâu quê, mẹ chồng không thèm đón, 10 phút sau thấy cổ con trai đeo đầy vàng...

- Hưng ơi mai cái Hoài con nhà cô Thanh bạn mẹ đi du học về đấy. Nghe nói mấy công ty bên ấy giữ nó lại làm nhưng nó không ở, muốn về nước cho gần gia đình. Ở đây cũng có mấy công ty liên doanh với nước ngoài nhận nó rồi. Con bé vừa xinh lại vừa giỏi.
- Vâng, nhà cô Thanh mát mặt vì có đứa con gái như thế, chứ như thằng Phúc con trai cô ấy thì khổ, nghiện ngập còn cướp giật.
- Ừ thì làm bố mẹ ai muốn con mình thế đâu, chẳng qua là bị bọn xấu lôi kéo. Mai con qua nhà cô Thanh với mẹ nhé.
- Để làm gì hả mẹ?
- Thì mẹ với cô ấy đã nhắm 2 đứa với nhau rồi, chúng mày quá đẹp đôi còn gì nữa. Mẹ xem thầy bảo cuối năm cưới là đẹp lắm đó con à.
- Con có người yêu rồi mà mẹ, sao mẹ lại hứa hẹn với người ta làm gì. Nếu mẹ muốn cuối năm cưới thì cuối năm con cưới.
- Cái gì? Con vẫn yêu cái con nhà quê nghèo rớt đấy à. Mẹ đã chê bai nó quê mùa hết lời rồi sao vẫn chẳng chịu nghe. Mẹ bảo cấm là cấm nghe chưa. Không bao giờ mẹ làm thông gia với cái lũ quê mùa bẩn thỉu đó đâu.

Nói rồi mẹ Hưng hằm hằm bước đi, bà kiên quyết không cho anh yêu Mai đã 2 năm nay rồi nhưng mà anh cũng cứng nhất định không bỏ cuộc. Lần này con trai lại nhắc tới chuyện cưới đứa con gái quê mùa đó thì mẹ Hưng nổi điên hẳn, bà quyết định thuê người tìm tới tận công ty bạn gái con trai để dằn mặt.

Nhưng bằng mọi cách Hưng vẫn bảo vệ người yêu mình. Về nhà Hưng tuyên bố thẳng với mẹ:

- Nếu mẹ còn làm khó cho Hạ nữa thì con sẽ bỏ đi khỏi cái nhà này.
- Con dám???
- Mẹ biết rồi đấy, từ bé đến giờ con chưa làm gì khiến mẹ phật lòng nhưng giờ con lớn rồi con có quyền quyết định hạnh phúc của con.

Nhìn sắc mặt đanh thép của con trai mẹ Hưng cũng chùn. Hưng giống hệt như tính bố anh vậy, chính vì thế bà biết con trai nói là làm nên đành phải xuống nước.

- Trời không chịu đất thì đất phải chịu trời, muốn cưới đứa nào thì tùy.

Cuối năm ấy Hưng làm đám cưới với Hạ – cô bạn gái 3 năm nay của anh. Mẹ Hưng cũng đồng ý tổ chức làm đám cưới nhưng bà chỉ làm vài mâm cỗ mời họ hàng chứ tuyệt nhiên không mời 1 người bạn nào cả. Vì bà xấu mặt bà không dám nhìn họ khi con trai bà làm lương tháng mấy chục triệu mà chỉ lấy gái quê.

Hôm cưới tất cả chỉ có 3 thanh niên bê tráp và 7 người gồm cả chú rể và mẹ chú rể về đón dâu. Tổng 10 người, ai nhìn cũng ái ngại bảo sao bà làm có 3 tráp vậy thì mẹ Hưng lớn tiếng bảo:

- Lẽ ra tôi còn chẳng mang tráp nào đi ấy, đây tôi giữ thể diện cho nhà họ mang 3 tráp tới hỏi là phúc cho họ lắm rồi. Nhà ở quê như cái lều, may mà con gái họ với được thằng con tôi chắc nhà đó 3 đời mừng luôn.
- Thôi thì chúng nó yêu thương nhau thì mừng cho chúng bà à. Giờ bọn trẻ chúng nó cũng kinh lắm chứ không ép uổng được đâu.
- Tôi không chịu thua con bé đó đâu. Về làm dâu tôi hành cho chết.
- Bà ghê gớm nó vừa vừa thôi. Sau này mình ở với con dâu chứ ở với ai đâu. Tốt với nó thì nó tốt với mình, đằng nào cũng đồng ý cho cưới rồi còn gì.
Thứ con dâu quê mùa đó mẹ chồng như tôi không thèm đến đón dâu. Chả qua thằng Hưng nó nài nỉ mãi đấy.

 



Ai nghe mà cũng lắc đầu ngao ngán, bình thường thấy bà hiền lắm, không ngờ giờ lại ghét con dâu tương lai đến thế. Ngồi 5 tiếng ô tô bà ca thán chửi rủa đủ cả, chỉ vì cái con trời đánh ấy mà bà say xe nôn thốc nôn tháo, người mệt lử.

- Lấy con bé Hoài có phải đi có 2 cây số đến nơi rồi không, đằng này đi 200km liền. Sao con trai tôi nó ngu thế cơ chứ.

Ô tô dừng, nhà gái ra đón niềm nở. Mẹ Hưng để con trai và 3 thanh niên bê tráp vào còn mình kiên quyết không vào, đứng ngoài gọi với con trai ở bên trong.

- Con bảo cô dâu tự ra chứ mẹ không chui vào cái nhà lụp xụp hôi hám đó mà đón rước đâu.
- Thôi mẹ, đã đến nơi rồi thì mẹ phải vào với con chứ.
- Mẹ chịu đến đây là nể mặt con lắm rồi đấy. Vào đi đừng để mẹ phải quát lớn tiếng.

Hưng chạy vội ra năn nỉ mẹ nhưng nói thế nào bà cũng không vào chỉ đứng ngoài. Bực mình anh đành vào bên trong để làm thủ tục đón dâu. Mẹ chú rể đứng ngoài đợi, bên trong mặc nhà gái muốn làm gì thì làm. 10 phút chưa thấy ai ra, bà suốt ruột đi vào trong ngó xem đã xong xuôi chưa vì sợ lỡ mất giờ đẹp của bên nhà mình thì giật bắn mình khi nghe tiếng chủ hôn cất lên:

- Bố mẹ cô dâu chẳng có gì chỉ có 100 cây vàng và 2 cuốn sổ đỏ 2 căn chung cư ở Hà Nội cho con gái trước khi về nhà chồng. Ngoài ra… ngoài ra tất cả khách mời hôm nay tới dự cưới, mỗi người đều nhận được 1 món quà trị giá 1 triệu đồng để cảm ơn mọi người đã nhiệt tình tới chung vui với gia đình.

Mẹ Hưng choáng váng, bà nghĩ mình đã nghe nhầm vội vàng hỏi anh lái xe đứng cạnh thì anh ấy bảo bà không nghe nhầm đâu. Nhà cô dâu quá giàu, bố mẹ hóa ra từng là dân kinh doanh nhà đất có tiếng trên Hà Nội về quê ẩn cư sống xa lánh đời chứ cũng chẳng phải dạng nghèo khó gì cả. Mẹ chồng cứ hết lời chê con dâu quê mùa nhưng thực chất cô có quê tí nào đâu chứ.

Mẹ Hưng tay run cầm cập lao vội vào bên trong đúng lúc mẹ cô dâu đang trao nhẫn với vòng vàng lên cổ con rể và sổ đỏ cho con gái, còn bố cô dâu phát quà. Bà choáng quá ngã quỵ ngay xuống đất, mọi người phải dìu vội và lên ghế ngồi. Hưng và vợ hạnh phúc tột cùng còn mẹ anh được phen đúng là xấu hổ tới già, tất cả cũng chỉ vì cái thói khinh người nhà quê của bà mà ra.