Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

“Bố ơi, sao máu cứ chảy khắp người con vậy, có phải con sắp chết rồi không?”

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Ly hôn vợ từ ngày bé Nhím mới được 2 tuổi đến đã được 3 năm rồi. 1 mình sống cảnh gà trống nuôi con với Tấn gặp khá nhiều khó khăn. Vì là sếp của 1 công ty nên anh không có nhiều thời gian cho con, lúc nào anh cũng nhờ mẹ trông cháu hộ rồi đi làm biền biệt. Tuy sống cùng 1 nhà nhưng có khi cả tháng bé Nhím mới gặp bố 1 lần vì ngày nào Tấn cũng đi từ lúc con chưa dậy và về lúc con đã ngủ say.

Bố thế đã đành nhưng mẹ Nhím là Thư lại còn vô tâm thờ ơ với con hơn. Sau khi ly hôn Thư đến với người chồng mới, cô gần như quên mất mình có 1 đứa con là bé Nhím. Từng ấy thời gian xa con, chưa 1 lần Thư về nhà thăm hay đón con đi chơi. Lúc nào mẹ chồng gọi điện cho Thư bảo về thăm con không bé Nhím cứ nhắc mẹ hoài thì Thư lại mượn cớ bận bịu các kiểu.

Cuộc sống không có sự quan tâm của bố mẹ như các bạn khiến bé Nhím gần như tự kỷ. Con bé chẳng mấy khi nói cười, hay nô đùa cùng các bạn cả. Lúc nào nó cũng ngồi 1 góc nhìn ra cửa sổ suy nghĩ về 1 điều gì đó. Xót cháu, bà Loan (mẹ Tấn) ra sức đưa cháu đi chơi đây đó hay đến gặp bác sĩ tâm lý nhưng cũng không giải quyết được gì cả. Có lẽ thứ con bé cần là những buổi đi chơi với bố mẹ như bao đứa trẻ khác nhưng nó lại không có.

Thế rồi 1 ngày chủ nhật được nghỉ học bé Nhím ở nhà chơi với con Ki (con chó cưng của bé), bất chợt con Ki chạy ra ngoài đường bé Nhím vội chạy ra theo thì bất ngờ có chiếc xe máy lao với độ nhanh bỗng đâm sầm vào bé Nhím khiến nó gã ra bất tỉnh, máu chảy đầy người.

 



Đang nấu cơm, thấy làng xóm tri hô bé Nhím bị xe đâm bà Loan rụng rời chân tay chạy ra xem cháu. Nhìn người con bé đầy máu, bà xót cháu vô cùng. Run rẩy bấm máy cho con trai về, bà Loan nói như khóc trong điện thoại với Tấn. Nghe mẹ báo tin dữ, Tấn vội vã phi xe về nhà xem con thế nào. Thấy bé đang được đưa lên xe cấp cứu, Tấn vội vã chạy lên xe theo cùng.

Nhìn con gái, Tấn đau đớn, xót con vô cùng mà không dám khóc. Anh khẽ vuốt vài sợi tóc dính vào mặt con mà tay run nảy bẩy. Bé Nhím cố nắm chặt lấy tay bố yếu ớt cất giọng hỏi.

- Bố ơi… Sao… máu lại… chảy… khắp… người con… thế? Có phải con…sắp chết… rồi… không bố?

- Không, không con gái yêu ạ. Con sẽ được các bác sĩ cứu, con chỉ bị ngã xíu thôi. Con gái của bố hãy mạnh mẽ lên, con không sao đâu.

- Mẹ… mẹ… đâu… bố? Con… nhớ… mẹ lắm…. Tại sao… bố… mẹ… lại… bỏ… rơi… con vậy? Con… có… phải con… của… bố… mẹ không?

- Bố mẹ không bỏ rơi con, bố mẹ sẽ ở bên con mãi mãi. Mẹ con sẽ tới đây ngay thôi, con gái yêu của bố cố lên, sắp đến bệnh viện rồi. Con phải gắng gượng, đừng đầu hàng số phận con nhé.

- Con… đau lắm… Con… sắp… chết rồi… bố nhỉ. Con… nhớ… mẹ.

- Con gái, con đừng nhắm mắt mà. Mở mắt đi con, mẹ con đến với con rồi. Mở mắt đi con gái, bố xin con đấy. Đừng làm bố sợ mà…

Tấn cứ cầm chặt tay con gái mặc cho y tá đuổi anh ra. Vào đến viện, Tấn lo lắng đứng ngồi không yên trước tình trạng của anh. Nghĩ lại những lời con gái nói, anh thấy mình là 1 ông bố tồi vô cùng. Sinh con ra lại không mang lại hạnh phúc cho con, từ trước tới giờ anh cứ nghĩ mình đi làm kiếm được thật nhiều tiền cho con 1 cuộc sống sung túc thì bé Nhím sẽ hạnh phúc. Nhưng không, tiền không mua được hạnh phúc cái con anh cần là sự quan tâm, những buổi đi chơi với bố mẹ đơn giản như bao người khác thôi nhưng anh không làm được.

Nghe tin con tai nạn, Thư đến mà cuống cuồng hỏi Tấn về tình hình của con gái. Tấn nhìn vợ cũ mà 2 mắt trực rơi nước mắt và nói về những điều con bé hỏi lúc vào viện. Chờ tầm hơn tiếng thì đèn phòng cấp cứu tắt, bác sĩ mệt mỏi đi ra vỗ vai Tấn bảo.

- Cháu bé đã được cứu, nhưng có lẽ nó sẽ phải ngồi xe lăn cả đời. Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức.

- Con tôi mất đi đôi chân ư? Con gái ơi…

Vừa mừng vừa tủi vì con đã được cứu sống nhưng lại mất đi đôi chân, Tấn ôm lấy vợ khóc nức nở. Được vào thăm con gái, nhìn con bé băng bó khắp người mà Tấn xót con quá. Từ hôm nay anh sẽ dành nhiều thời gian chăm con hơn, sẽ là đôi chân đưa con đi hết cuộc đời này. Bởi với anh giờ không gì quan trọng hơn tiếng cười của con gái, hạnh phúc của con là niềm vui của anh cơ mà.

Thế nên các ông bố bà mẹ ạ, hãy dành nhiều thời gian quan tâm chăm sóc con cái của mình. Hãy là 1 người cha/ người mẹ tốt và luôn là người bạn thân của con nữa. Đừng vì hạnh phúc của bản thân, sức hút của đồng tiền mà quên đi trách nhiệm của mình. Hãy khiến con bạn tự hào vì có người bố/mẹ luôn quan tâm, lo lắng cho mình chứ không phải tự hào về người bố/mẹ giàu có nhưng sống không có tình cảm.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp